Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
em.”
Đến tủ quần áo Văn Quyên cũng không cho qua, mở ra, kiểm tra từng cái một, “Cô ta vào bằng cách nào nhỉ? Tối nay có ngủ ngon giấc được không cơ chứ?” Bỗng nhiên chị đứng yên, nổi giận, “Thay hết, khóa cửa, đồ nội thất, sofa, bà đây thay tất tần tật, xem cô ta có giở trò gì được nữa không…”.
Hiệu suất làm việc nhanh chóng của Văn Quyên, giống y như chồng chị ấy, nói thay là thay, Giản Minh chưa kịp hiểu sự việc thế nào, mấy cuộc gọi điện thoại của chị, buổi chiều thử áo cưới, đã trở thành buổi chiều thay đồ đạc trong nhà, lung tung lộn xộn hết cả lên. Văn Quyên bưng ly trà hoa hồng, đốc thúc phòng trong phòng ngoài, gọi luôn anh trai Lăng Khang đến đây, chẳng hiểu ất giáp gì sất, “Này, vợ ơi, không phải em nói chờ đến cuối tuần sao? Bảo Lăng Lệ và mọi người đến ở nhà mình mấy ngày mới bắt đầu lật tung hết lên mà? Việc này là sao?”
Văn Quyên đáp, “Chọn ngày không bằng đụng ngày, trừ tà cấp thiết hơn.”
Đang nói chuyện thì Lăng Lệ đón Đông Đông về nhà, sắc mặt, cử chỉ bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn được nữa, nhìn thấy phòng trong phòng ngoài bừa bộn thế này, mắt tròn mắt dẹt, “Đang làm gì thế này?”.
Văn Quyên vẫn như thế, “Hôm nay là một ngày tốt, trừ tà.” Tranh thủ thời gian hỏi Giản Minh đang đứng quay lưng lại với Lăng Lệ, “Có tra hỏi chú ấy không? Anh trai và chị dâu đều ở đây, cho em làm chủ.”
Giản Minh lắc đầu, bình tĩnh hòa nhã, “Không cần tra hỏi, từ từ sẽ biết thôi.”
“Em phải nói cho chú ấy biết, hôm nay Phương Nam đến đây làm gì chứ?”.
“Thôi khỏi.” Giản Minh nhìn chồng mình đang tìm đồ ăn trong tủ lạnh cho Đông Đông và anh trai, dịu dàng, “Chắc anh ấy cũng không muốn nhìn thấy Phương Nam như thế này đâu nhỉ?”.
Văn Quyên sốt ruột, “Em không thể nào việc gì cũng giấu không cho chú ấy biết được.”
“Trước sau gì anh ấy cũng biết, Phương Nam không nhịn được đâu.”
Văn Quyên chớp mắt, “Tại sao em không lo lắng chút nào thế nhỉ? Chị sốt ruột chết đi đây này. Chẳng lẽ em không muốn biết Phương Nam vào đây bằng cách nào sao? Việc này to chuyện lắm đấy.”
Giản Minh tự tin, suy đoán, “Anh Lệ sau khi ly hôn đã thay khóa cửa chưa ạ?”. Có được câu trả lời chắc chắn của Văn Quyên, Giản Minh suy đoán tiếp, “Khi Phương Nam và Lăng Lệ ly hôn, chắc là quên lấy lại chìa khóa, hoặc cũng có thể nói Phương Nam cố ý giấu một chìa khóa, sau đó lợi dụng chiếc chìa khóa này để vào nhà, bày trò ra muốn ép em phải đi.” Giản Minh nhún vai, “Em không sốt ruột, cũng không lo lắng, chẳng biết phải làm thế nào, con người em cả đời nay đều như thế, đầu óc ngu ngốc, trái tim ngốc nghếch, nhưng lại to gan.” Cô mở máy tính xách tay lên, kết nối mạng, tìm truyền hình trực tiếp qua mạng, “Anh Lệ, đến tin thể thao rồi này.”
Bà xã chu đáo đến thế, Lăng Lệ cảm thấy sung sướng, hiếm khi phóng túng trước mặt anh trai, chị dâu và con trai, hôn lên má Giản Minh, “Ờ, bà xã tốt thật.”
Lăng Khang và Đông Đông ngồi gặm nhấm quả óc chó, lên tiếng ý kiến, “Nhà cửa bề bộn thế này, Đông Đông của chúng ta đã đói rồi, chỗ ngồi làm bài tập cũng chẳng có. Em đừng có mà chỉ chăm chăm lo việc làm lại nội thất, vứt những việc khác sang một bên chứ…”.
Lòng hăng hái của Văn Quyên cao ngất ngút trời mây, “Anh nói vậy chẳng phải phí lời sao? Cần sắp xếp gì nữa đâu nào? Thời gian này mấy em ở nhà mình, cả nhà vui vẻ quây quần bên nhau.”
Cả gia đình ba người, Giản Minh, Lăng Lệ và Đông Đông cứ như thế bị dẫn đến ngôi nhà lớn để quây quần vui vẻ bên nhau. Trong thời gian sửa sang nhà cửa của mình, giữa Giản Minh và Lăng Lệ, trình tự không thay đổi, sáng đi chiều về, chăm sóc Đông Đông, bầu bạn với anh trai và chị dâu, bảy giờ tối mỗi ngày, Lăng Lệ vẫn xem bản tin thể thao đúng giờ. Trước khi ngủ, họ sẽ kể lại mọi chuyện của một ngày cho người còn lại nghe:
Giống như việc sắp phải chụp ảnh cưới, nhưng Giản Minh lại lo lắng da dẻ mình chưa đủ mịn màng, vòng eo chưa thon thả lắm này;
Giống như việc Lăng Lệ cho tên Giản Minh vào trong sổ hồng chủ quyền căn hộ, mấy ngày hôm nay phải tìm thời gian đi làm thủ tục này;
Còn cả công việc của Giản Minh, hóa ra bộ phận kinh doanh là một môn học có phạm trù rất rộng, khách hàng đều rất khó ứng phó gì gì đó.
Về phía Lăng Lệ, đáng lẽ tháng này anh phải tham gia đội viện trợ y tế cứu trợ khu vực gặp thiên tai, nhưng tháng này lại tổ chức lễ cưới nên Đường Nhã Nghiên lại đi thay cho anh.
Ôi ôi ôi, tin vui lớn nhất phải là tòa nhà mới cuối cùng cũng đã xây xong, mấy ngày anh bận rộn với những công việc vô cùng tinh tế, tỉ mỉ như việc lắp đặt thiết bị, sửa sang nội thất vân vân bên trong tòa nhà mới, thêm một thời gian nữa thôi, khoa Nội tiết của họ đã có thể chuyển từ dãy nhà cũ kĩ sang tòa nhà mới vừa xây xong, chuyển từ vùng chiến tranh đến khu giải phóng. Có điều, nghĩ đến việc phải rời khỏi nơi mình làm việc bao nhiêu năm nay, một tòa nhà vừa cũ kĩ vừa tồi tàn, cũng có chút gì đó không đành lòng.
Từ chuyện này Giản Minh nhớ ra, “Nhà mình cũng sắp sửa sang xong, sắp phải chuyển về rồi, thật sự không nỡ rời xa anh trai và chị dâu.”
Lăng Lệ dứt khoát,