Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.
sao đây?”. Tiếp theo đó lại hết lời khuyên bảo, “Nếu như em yêu anh Lệ thật lòng, thì em phải hy vọng anh ấy sống một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, làm việc gì cũng phải nghĩ cho anh ấy mới phải, giữa chị và em, giải quyết cho xong vấn đề, để anh Lệ đỡ phải khó xử phải không?”. Làm ra vẻ như có gì đáng tiếc lắm ấy, Phương Nam nói, “Giản Minh, phụ nữ không nên sống như vậy, chẳng có lòng tự trọng gì cả.”
Trong vòng vài năm, bị hai người phụ nữ chửi mắng mình như vậy, Giản Minh đứng dựa vào bàn ăn, nhất thời hồn bay khỏi xác, không ngờ lại phân tán tư tưởng, cảm giác như bay bổng ra bên ngoài kia. Lần trước, khi cô bị nói không có lòng tự trọng, là khi Tô Mạn tìm đến nhà, lúc ấy cô là vợ chính thức, bị người thứ ba trách móc, “Phụ nữ không nên sống như vậy, chẳng có lòng tự trọng gì cả.” Lúc ấy cô nghĩ rằng, kỳ lạ chưa, chẳng nhẽ một người phụ nữ xông vào cuộc sống vợ chồng của người ta mới có lòng tự trọng sao? Nhưng bây giờ, cô hiểu một cách thật thà, quy củ, rõ ràng rằng trên pháp luật, cô là vợ hiện tại của một người đàn ông, lại có vợ cũ tìm đến tận nhà, xông vào phòng ngủ, vẫn cứ trách móc cô được, “Không nên sống như thế này, chẳng có lòng tự trọng.” Giản Minh vẫn cảm thấy kỳ lạ, có phải vì hôn nhân của bản thân mình không đủ mỹ mãn, sống quay lưng lại với tình cảm vừa mới nhen nhóm lại giữa chồng mình và vợ cũ, vui vẻ như cá gặp nước, mới gọi là có lòng tự trọng? Đôi lúc, Giản Minh cảm thấy thất bại, thất vọng, rầu rĩ, không biết rốt cuộc cái thế giới này điên thật rồi, hay là bản thân cô có vấn đề? Nói thầm trong lòng, anh Lệ, ở trong góc tối cô đơn, vô dụng, thất bại ấy, anh có ở đó thật sao?
Trên bàn trà, điện thoại Phương Nam đổ chuông, nhạc chuông Truyền kỳ Phượng Hoàng rộn ràng, Phương Nam qua nghe, nhảy nhót tung tăng, sự hưng phấn lộ rõ trên khuôn mặt, cái kiểu đắc ý, hài lòng như kiểu chiến thắng ngay từ trận đầu tiên, khải hoàn trở về ấy, đi chân đất, lộ ra đôi chân và cơ thể nóng bỏng của cô ta khi ẩn khi hiện dưới lớp áo ngủ, đi từ phòng khách đến phòng bếp, đưa điện thoại cho Giản Minh xem, là số điện thoại của Lăng Lệ, Phương Nam nghe ngay trước mặt Giản Minh, “Anh Lệ… Ồ, hiệu gì à…em muốn một gói siêu dài dùng ban đêm…”.
Băng vệ sinh, anh lại còn đi mua băng vệ sinh giúp cô ta?! Lúc nãy hãy còn tin tưởng một cách kiên định, giây phút này đây có chút dao động. Giản Minh cúi đầu, sắc mặt nhợt nhạt, trái cây và lúa mạch vừa mới nuốt xuống đang lạo xạo trong dạ dày như muốn tìm đường ra, có vẻ như muốn ra một cách dữ dội, trong đôi mắt có dòng nước nóng hổi như chực trào ra.
Giây phút này, cuộc điện thoại thân mật của Phương Nam có chút tàn nhẫn, hơn nữa lại còn nói mãi không xong, ngoài băng vệ sinh ra, cô còn thảo luận với Lăng Lệ ban đêm dùng TT[1'> nhãn hiệu nào, ban đêm, họ còn dùng cả TT? Giản Minh liếc nhìn đôi chân trần gầy gò trông có vẻ hơi khô khan kia, đột nhiên tỉnh ngộ, không, không, không, Lăng Lệ chu đáo, kĩ càng, có bệnh nghề nghiệp tuyệt đối sẽ không gần gũi trong những ngày bất tiện kia của phụ nữ, hơn nữa, có người phụ nữ nào trong những ngày có kinh nguyệt ấy, dám để vậy lâm trận, vào vào ra ra? Mặc dù Giản Minh không biết, Phương Nam tại sao xuất hiện trong căn nhà này, có điều cho dù cô ta ở đây là thật, sự việc chưa chắc đã thật, cho nên…
[1'> TT: bao cao su.
Phương Nam khó khăn lắm mới nói chuyện điện thoại xong, giống như tướng soái giết người không biết đâu là điểm dừng, quay lại tiếp tục bức ép Giản Minh, “Có nghe thấy cuộc nói chuyện vừa rồi giữa bọn chị không? Thật đấy, em ở lại chẳng có gì tốt cả, để em chuyển đi, cũng chỉ vì lo cho em mà thôi.”
Giản Minh như không có chuyện gì xảy ra, “Em không chuyển đi được thật mà.”
Phương Nam có vẻ như không nén được cơn giận, xị mặt xuống, “Rốt cuộc là vì sao? Vì tiền của anh Lệ hay vì căn nhà này?”.
Giản Minh hít một hơi, điềm tĩnh ứng phó, “Đương nhiên là không, em không chuyển đi, là bởi vì em thuê phòng ngủ chính và phòng khách của căn hộ này, em đã ký hợp đồng thuê nhà chính thức với chủ nhà, lại còn trả trước nửa năm tiền nhà, hơn nữa, có viết giấy nhận tiền thuê nhà có ký tên anh đây.” Nhìn thấy thái độ kinh ngạc của Phương Nam, Giản Minh mỉm cười, “Chị muốn xem không?”.
Giản Minh sao lại có thể là người thuê nhà? Việc này có lẽ nằm ngoài dự đoán của Phương Nam, cô ngẩn ra một lúc mới hỏi, “Ban đầu khi chuyển vào đây, là bởi vì em thuê đây sao?”.
“Đúng thế, Lăng Lệ không nói cho chị sao?”. Giản Minh đặc biệt nhấn mạnh, “Em thuê phòng ngủ chính, vừa nãy thì không tính làm gì, nếu như tối nay chị và Lăng Lệ có việc cần làm, tốt nhất đừng dùng phòng ngủ chính nữa. Hợp đồng thuê nhà chưa đến hạn, em sẽ không chuyển đi đâu cả, nếu như anh Lệ vi phạm hợp đồng, tốt nhất anh ấy phải giải thích rõ ràng cho em biết là đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa cứ căn cứ theo điều khoản trên hợp đồng mà trả cho em một khoản tiền vi phạm hợp đồng thôi.” Nghĩ đến ngày trước khi ký hợp đồng, để bày tỏ thành ý của mình, Lăng Lệ dứt khoát viết ra con số bồi thường vi phạm hợp đồng, Giản Minh mỉm cười lần nữa, “Co