pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.

y, hơn nữa da cô ấy xạm đi, nên nhìn có vẻ không được mịn màng và mềm mại, gân xanh lộ ra, xương cốt như muốn lòi ra khỏi da thịt, Giản Minh dời tầm mắt đi, kiềm chế sự tò mò, lo lắng và sốt ruột lại, ví dụ như muốn hỏi xem làm sao chị vào được đây? Rốt cuộc anh Lệ đang ở đâu? Có ý định muốn gọi điện thoại cho Lăng Lệ hỏi xem rốt cuộc chuyện này ra thế nào, Giản Minh đều đè nén lại hết, cô án binh bất động, đợi xem Phương Nam làm gì đã rồi hẵng nói.
Phương Nam uống rượu vang của cô, trả lời Giản Minh, “Sức khỏe tốt hơn nhiều rồi, đợi liệu trình hóa trị này kết thúc, phải chờ xem kết quả xét nghiệm, chắc là không sao nữa.”
“Trông tinh thần chị tốt như thế này, chắc là không việc gì.” Giản Minh lấy chiếc chăn mỏng trên ghế sofa đắp lên cho Phương Nam, “Có cần uống sữa nóng không ạ?”.
“Không cần đâu, em ngồi đây trước đi, chị có lời muốn nói với em.” Phương Nam dùng điều khiển tắt ti vi, đưa tay lên vuốt lại mái tóc dài màu hạt dẻ của cô, đầu lưỡi liếm liếm đôi môi, nhìn thẳng vào Giản Minh, “Mọi người cũng lớn cả rồi, cũng không ngu ngốc nữa, chắc em cũng nhìn ra, cũng hiểu rồi chứ gì?”.
Giản Minh nhướn đôi lông mày lên,”Chị nói việc gì cơ ạ?”.
Phương Nam cười, dáng vẻ phóng khoáng, “Có cần thiết phải nói rõ ràng ra như vậy không? Chị và anh Lệ về với nhau rồi, xét cho cùng, bọn chị là vợ chồng nhiều năm như vậy, quá hiểu về nhau, chị biết, anh ấy vẫn còn yêu chị.” Cô nhìn Giản Minh, “Em phải hiểu được chứ.”
Giản Minh lắc đầu, ý nói không hiểu, ôn tồn, thành khẩn đặt câu hỏi, “Cho nên, em phải hiểu phần nào đây ạ?”.
Tính nhẫn nại của Phương Nam không được tốt lắm, có chút nôn nóng, “Lên giường với nhau, chị và anh Lệ lại lên giường với nhau, em làm ra vẻ ngoan ngoãn, không chút động lòng cũng không thể nào thay đổi được sự thật này, người anh Lệ yêu là chị.”
“Ồ, chuyện này,” Giản Minh tiếp tục lắc đầu, “Đó là việc của chị và anh Lệ, em cảm thấy chị không cần thiết phải nói với em.” Giản Minh bình tĩnh, rõ ràng, “Về việc này, chị nên về nói chuyện với chồng chị ấy, anh Lệ phụ trách nói chuyện với em, chị thấy vậy được không?”.
“Nhưng chị đã lên giường với anh Lệ, em không có ý kiến gì với chị sao?”.
“Bây giờ thì không có.” Giản Minh đứng dậy, “Em muốn uống chút gì đó nóng nóng, chị có cần không? Trà? Sữa? Cà phê? Hay là sô-cô-la? Nước trái cây?” Cô đi về phòng bếp, Phương Nam đi theo cô, bám sát không tha, “Thế lúc nào em mới có chuyện để nói với chị?”.
“Cái này em không biết được.” Cử chỉ của Giản Minh ung dung tự nhiên, lấy sữa tươi trong tủ lạnh ra, “Có thể sau khi anh Lệ nói với em, em mới biết được, ồ, em hơi đói, muốn ăn thêm chút lúa mạch, chị có cần không?”. Nhìn thấy Phương Nam nổi giận bừng bừng, nhăn nhó nhìn cô, bỏ qua, “Thế thì thôi vậy”, rồi chỉ hâm nóng phần của mình.
Phương Nam đi chân đất, lộ ra đôi chân, đứng ở nền gạch phòng bếp, dáng người cao gầy, nhìn trông có vẻ có khí thế hơn Giản Minh, nói đĩnh đạc, “Em nên hiểu rằng, anh Lệ đi đăng ký kết hôn với em tuyệt đối chỉ vì nhất thời mơ hồ, từ trước đến nay anh ấy vẫn chưa quên được chị. Bọn chị ly hôn không bao lâu, anh ấy đã cặp kè với em, là bởi vì anh ấy giận chị, muốn trả thù chị, cho nên bất đắc dĩ mới lợi dụng em. Em ly hôn đã hai năm, khó tránh khỏi sự cô đơn, đối với em, anh Lệ là người lấp chỗ trống. Giản Minh, em cứ thử bình tĩnh suy nghĩ lại mà xem, hai người có hợp nhau hay không? Em có con, anh Lệ lại chưa từng làm cha…”.
Bởi vì Phương Nam càng nói nhiều, Giản Minh ngược lại càng cảm thấy bình tĩnh. Nếu như Phương Nam nói với Giản Minh, cô ấy và Lăng Lệ nhất thời xúc động, khó có thể nào kiềm chế được mới lôi nhau lên giường, có thể Giản Minh sẽ tin, có lẽ còn có thể vì tin tưởng như thế mà phẫn nộ, kích động. Nhưng những lời Phương Nam nói vượt qua khả năng nhận biết của Giản Minh quá nhiều, tuổi tác ngày một nhiều hơn, quả thực có rất nhiều chuyện đều khó có thể nào tin tưởng được, nhưng đối với Lăng Lệ, những ngày tháng mà anh và cô đã từng trải qua, Giản Minh tin tưởng Lăng Lệ không chút nghi ngờ giống như vẫn luôn tin tưởng rằng ánh nắng mặt trời là ấm áp, băng tuyết là lạnh lẽo vậy. Mặc cho Phương Nam đứng lảm nhảm bên cạnh, Giản Minh bưng chén lúa mạch đã hâm xong và đĩa trái cây vừa gọt đi đến bàn ăn, chậm rãi ăn hết mấy thìa cháo lúa mạch loãng nhách, và hai miếng trái cây, nghe Phương Nam kết luận, “Em nên dọn đi khỏi đây ngay lập tức.”
Giản Minh từ chối, “Không được, như thế là không được.”
Ánh mắt bá đạo của Phương Nam ép Giản Minh, đứng ở cửa phòng ngủ, “Thế nào, hành lý khó dọn dẹp phải không, để chị giúp em.” Hai tay cô ôm trước ngực, lạnh nhạt, đưa ra thông điệp, “Rất xin lỗi, không phải chị và anh Lệ tuyệt tình, quả thực nếu em cứ tiếp tục đeo bám, đều không tốt cho cả ba chúng ta, bọn chị không hoan nghênh em tiếp tục ở lại đây.”
Giản Minh kiên quyết, “Em sẽ không dọn đi.”
Hơi lạnh phả ra từ mũi Phương Nam, cao ngạo, “Việc gì em cứ không có khí phách như vậy hả? Giản Minh, anh Lệ không yêu em, anh ấy vẫn luôn yêu chị, em cứ mặt dày không chịu dọn đi như thế, là