Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2507 lượt.
xe đi ra, Lăng Lệ không về khoa Nội tiết mà qua phòng khám trước, Phương Nam từ phía sau chạy lên gọi anh, “Anh Lệ.”
Lăng Lệ cảm thấy rất ngạc nhiên, “Sao em lại đến đây?”
Phương Nam nửa đùa nửa thật, “Thì đến thăm anh.”
Lăng Lệ quan sát cô vợ cũ của mình, “Nhìn em được đấy chứ, trông rất quý phái.”
Phương Nam đáp lời, “Anh cũng không tệ mà, khuôn mặt tươi rói, hớn hở thế kia.”
Lăng Lệ cũng nửa đùa nửa thật theo, “Ờ, chúng ta đều gặp được nhau rồi, đúng không?” Anh chỉ về hướng phòng khám, “Anh có việc thật.” Ý của anh là, có việc thì nói, không có việc thì bãi triều.
Phương Nam chậm rãi đi theo Lăng Lệ về hướng phòng khám, trêu anh, “Có việc gì đáng để anh lôi chiếc Porsche trong ga-ra xe của anh trai anh ra lái vậy?”
Lăng Lệ đáp, “Bọn trẻ con thích ấy mà.” Lăng Lệ cứ nghĩ lời nói của mình đã quá rõ ràng rồi, nhưng tư duy của phụ nữ, từ trước đến nay anh không cách nào lý giải nổi.
Giọng điệu của Phương Nam vẫn luôn hào hứng như thế, “Ái chà chà, y tá thực tập mười tám tuổi sao? Anh Lệ, anh càng chiến đấu càng anh dũng đó nha!”
Lăng Lệ âm thầm liếc xéo qua Phương Nam, không dài dòng nữa, “Thật đó, tìm anh có việc gì?”
Phương Nam lôi ra một thiệp mời màu đỏ, “Tiệc cưới ngày hai tám tháng chạp, mời anh.”
Lăng Lệ sửng sốt, mời anh đi dự đám cưới? Thực ra không cần thiết thì phải? “Em chắc chắn mời anh đến dự?”
Phương Nam có thói quen hay nghiêng đầu qua, mỉm cười tự nhiên, “Chắc chắn, khoảng thời gian gần Tết, vé tàu vé máy bay đều căng thẳng, hơn nữa em cũng không muốn người nhà đến đây, cứ coi anh như người nhà của cô dâu là được.”
Lăng Lệ thấy nực cười quá, chức năng của chồng cũ cũng nhiều ghê, có thể xem như người nhà của cô dâu, anh nhận lấy thiệp cưới, “Anh chắc chắn sẽ đến.” Khi đã là người nhà của cô dâu, Lăng Lệ cũng như người nhà nhẹ nhàng khuyên bảo cô dâu, “Sống cho đàng hoàng với Tiền Á Quân, đừng có sống theo ý thích của mình, anh biết tính tình của em, việc gì cũng cầu toàn, nhưng trên thế giới này, từ xưa đến nay hiếm có cái gì vẹn toàn, hiếu thắng quá thì mệt người khác, cũng mệt cả bản thân mình.”
Phương Nam không nói gì, chỉ nhìn Lăng Lệ, đó là dáng vẻ mà anh đã quen thuộc, còn nhớ lần đầu tiên cô mời anh ăn cơm, Lăng Lệ vốn định từ chối, cô ấy nhìn anh như thế này đây, hơi nghiêng đầu, nụ cười có vẻ như thỉnh cầu, cũng có chút mê hoặc, khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, thế nên Lăng Lệ không cách nào nói từ “không” được nữa. Đang ngơ ngác thì đôi môi của Phương Nam dán vào môi anh không hề báo trước, trong lòng Lăng Lệ hơi run rẩy, nhưng rồi cảm thấy kinh hãi, vội vàng đẩy cô ấy ra, “Này, còn đùa nữa hả? Em sắp phải lấy chồng rồi đó.”
“Ông chú hẹn hò với y tá mười tám tuổi mà còn đeo nhẫn cưới.” Phương Nam tự nhiên cảm thấy xúc động, “Anh Lệ, anh chân thành thật đó.”
À, nhẫn cưới, Lăng Lệ giải thích, “Là thế này, vốn định qua ngày mồng hai Tết, sau kỉ niệm ngày cưới của chúng ta mới tháo ra, có điều…” Anh khẽ thở dài, giống như Giản Minh nói vậy, chồng của người khác, không được nhớ nhung, Lăng Lệ nói, “Bà xã của người khác, anh không thể nhớ nhung được nữa.” Tháo chiếc nhẫn bạch kim trắng trẻo ấy ra, thả vào trong thiệp cưới của Phương Nam. Lăng Lệ giơ bàn tay đã tháo nhẫn cưới ra bắt lấy tay cô ấy, “Chúc em hạnh phúc, Phương Nam.” Trên ngón tay anh, vết nhẫn cưới vẫn còn mờ mờ, cho dù xét về mặt sinh lý hay là vật lý, miễn sao sự vật không ngừng trao đổi chất và quang hợp, đây không phải là một dấu vết khó phai mờ.
Phương Nam cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương được cắt hình vuông lên bắt tay Lăng Lệ, “Cảm ơn, tiệc rượu sẽ đúng giờ tiến hành, nhớ đến sớm một chút.”
“Nhất định là như thế.”
Phương Nam mới bước đi mấy bước đã quay đầu lại, “Nhờ mang cô người yêu nhỏ bé đến luôn nhé!”
Lăng Lệ mỉm cười, khuôn mặt rạng ngời như có ánh nắng mặt trời chiếu vào, trả lời, “Được.” Thật sự cảm thấy quá tốt, Phương Nam đi thêm bước nữa, anh có Giản Minh, đạt được điều mình mong muốn, đây chính là sự viên mãn.
Phương Nam vừa đi, Đường Nhã Nghiên và biên đạo bên đài truyền hình đi từ một hướng khác đến, “Vừa rồi là ai đấy? Phương Nam à? Đến làm gì thế? Muốn gương vỡ lại lành à?”
Lăng Lệ dí thiệp cưới trong tay vào sát mũi Đường Nhã Nghiên, “Trời, ngày lành tháng tốt như thế này, cô ấy sắp kết hôn rồi, chị nói chút gì dễ nghe chút được không hả…”
Chỉ một thời gian ngắn như thế thôi, chỉ một chút chuyện như thế thôi, không lẽ bị Giản Minh nhìn thấy rồi sao? Có cần phải trùng hợp như thế không? Nhưng nếu như nhìn thấy thật, Lăng Lệ cảm thấy đây là một sự hiểu lầm rất dễ giải thích, chỉ cần tìm thấy Giản Minh là được.
Tìm địa chỉ nơi ở của La Thế Triết, việc hỏi han vốn dĩ không khó khăn là mấy, nhưng mà bị nhầm lẫn về phương hướng. Cứ nghĩ La Thế Triết là giám đốc ngân hàng thành phố, chắc là sẽ ở khu chung cư dành cho nhân viên ngân hàng thành phố, không tìm thấy, cứ nghĩ rằng hay anh ta mua nhà ở những khu dân cư nhỏ ở khu vực lân cận c