XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.

sự kinh ngạc và chất vấn, hình như mọi chuyện đều xảy ra tự nhiên đến nỗi không thể tự nhiên hơn được nữa, trong lòng Giản Minh cảm thấy vô cùng ấm áp, tràn trề năng lượng sống.
Nhưng người bệnh nằm đầy hành lang lại làm cho Đông Đông sợ hết hồn, “Mẹ, con phải nằm viện sao?”
Giản Minh hứa, “Không đâu, chúng ta không cần nằm viện.” Vội vàng đi lấy số ở Khoa nhi và Nha khoa để khám cho Đông Đông, Bệnh tiêu chảy của Đông Đông không sao, bác sĩ dặn phải ăn thức ăn dễ tiêu là được, còn có những chiếc răng bị lung lay cũng được nhổ ra một cách nhẹ nhàng, mọi việc đều thuận lợi, chỉ có Đông Đông cảm thấy khó chịu khi ở bệnh viện, muốn rời khỏi bệnh viện ngay lập tức, nó đòi đi ăn Pizza Hut.
Bây giờ đã gần mười một giờ rồi, Giản Minh sợ rằng anh Lệ không tìm thấy mình sẽ sốt ruột. Thực ra cô cũng sốt ruột, tại sao Lăng Lệ vẫn chưa đến tìm cô và Đông Đông? Đều đã dặn mọi người trong phòng anh, cô sẽ ở khoa Nhi và Nha khoa mà. Đang định quay về khoa Nội tiết xem thử thế nào nên cô dỗ dành Đông Đông quay về khu nội trú. Đi ngang qua công trường đang thi công, Đông Đông nhìn thấy một đống cát sạn, gạch vỡ, ván gỗ, nên thay đổi ý định, không cần ăn Pizza Hut nữa, kiên quyết lao lên đống cát, nhặt từng viên sỏi nhỏ trong đống cát đó. Giản Minh giới hạn thời gian cho con trai, “Chúng ta chỉ chơi năm phút thôi đấy nhé.” Trong lòng thầm oán hận, bình thường công trường này có làm hàng rào bảo vệ không cho vào, vật liệu xây dựng đều cho hết vào bên trong, ai ngờ hôm nay lại chất hết ra bên ngoài như vậy? Nhìn quanh nhìn quất, hy vọng có thể nhìn thấy Lăng Lệ đi tìm hai mẹ con họ trước, và nghe thấy tiếng người gọi thật, “Anh Lệ.” Hai tiếng “anh Lệ” đó, nghe rung động lòng người hơn Giản Minh gọi nữa, rõ ràng rất thân quen, tự nhiên, hơn nữa, rất hay, bạn có thể tưởng tượng chủ nhân của giọng nói này, phải là…
Đúng là phải có dáng vẻ như thế, mặc một chiếc áo choàng lông thú ngắn, màu tím đậm sang trọng, chân váy ngắn, đi bốt cao, mái tóc nhuộm màu hạt dẻ bới cao lên làm nổi bật dáng người cao ráo, đứng cùng với Lăng Lệ mà không hề thua kém về chiều cao. Giản Minh không còn để ý đến năm phút của Đông Đông dài đến chừng nào nữa, cô ngồi xổm xuống trốn sau đống gạch vỡ đó, quan sát Lăng Lệ và người phụ nữ mặc áo choàng lông thú đó đang từ bãi đậu xe đi về hướng của cô. Mỹ nữ mặc áo choàng lông thú trang điểm vô cùng tinh tế, không chỉ là tinh tế, chủ yếu là cô ấy rất hợp trang điểm, thậm chí đến cả cái túi xách Gucci cũng được phối theo màu quần áo. Còn cả bộ trang sức kim cương kia nữa, đó chắc chắn là kim cương thật, Giản Minh nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương được cắt hình vuông và cái lắc kim cương trên tay cô ấy, được chạm khắc đến hoàn mỹ, lung linh, lấp lánh. Lăng Lệ đi rất chậm cùng cô ấy, thì thầm to nhỏ, Giản Minh không nghe thấy họ đang nói gì, nhưng cô có thể khẳng định, người phụ nữ này là ai, Phương Nam! Nếu như nói rằng tối qua còn thấy ngạc nhiên, tại sao vợ cũ của Lăng Lệ có thể tự mình quyết định việc bỏ đi giọt máu của mình, bây giờ Giản Minh không ngạc nhiên nữa, có thể người khác sẽ không làm được, nhưng Phương Nam thì có thể. Sự tự tin hiện rõ trên khuôn mặt cô, vẻ năng nổ toát cả ra bên ngoài, làm Giản Minh cảm thấy cô ấy làm điều gì mà chẳng được, chắc chắn cô ấy dám làm dám chịu.
Đẹp quá, là nói về Phương Nam, đôi lông mày đen, dài và dày nữa, tự nhiên, gọn gàng, đôi mắt to và trong sáng, làn da bánh mật mịn màng, không có đôi môi nhỏ nhắn như quả anh đào, nhưng bờ môi mềm mại rất đẹp, cho dù là phụ nữ cũng sẽ thấy động lòng muốn hôn lên đó. Khi cô ấy nói chuyện với Lăng Lệ, đa phần đều quay đầu sang phía anh, ánh mắt tự nhiên sẽ chạm vào Lăng Lệ, giống như từ trước đến nay, họ đều đã sống như thế. Không giống với mình, Giản Minh suy nghĩ, không giống với mình, mỗi lần nhìn vào bác sĩ Lăng, bất kỳ lúc nào cũng đều có dáng vẻ sắp chết chờ anh cứu vớt. Còn Lăng Lệ, mặc một chiếc quần jean, áo len màu xanh rêu, khăn quàng màu nâu, áo khoác bằng lông vịt, đầu tóc được cắt ngắn, gọng kính màu đen, toàn những màu trung tính nên nhìn không mới cũng không cũ. Tất cả những gam màu này của anh có lẽ được hình thành qua thời gian sống cùng Phương Nam, Lăng Lệ trở thành Lăng Lệ của ngày hôm nay, đều không liên quan gì đến Giản Minh. Trong tay Giản Minh chỉ sở hữu mỗi một thứ, đó là một buổi tối vui vẻ sau khi uống ngà ngà say đêm qua mà thôi.
Đằng xa kia, Lăng Lệ nói gì đó với Phương Nam, khuôn mặt dịu dàng và chân thành. Phương Nam vẫn hơi quay đầu qua, nhìn Lăng Lệ, đôi môi mỉm cười, ý vị sâu xa, mãi cho đến khi Lăng Lệ nói xong, cô ấy vẫn giữ nguyên dáng vẻ đó, khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, dịu dàng cuốn hút, sau đó, khuôn mặt của Phương Nam nhích lại gần Lăng Lệ, áp môi cô vào môi anh, Giản Minh nhắm mắt lại, bên tai lởn vởn câu nói của Lăng Lệ đã từng nói bên bờ hồ đêm hôm qua, “Tình huống khác nhau mà, Jung Won và Da Rim chỉ mới bắt đầu yêu nhau, họ là người yêu của nhau, không phải là người thân, cho nên có sự khác biệt. Chúng ta không thể yêu cầu hai người chỉ vừa mới yêu nhau, gánh chịu nỗi đa