Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1303 lượt.

à?"
Lý Viện Viện lại đấm mạnh vào bụng mình, Yến Tư Thành không kịp ngăn, thở dài, bắt lấy tay cô: "Dạ dày cũng đau à?"
Lý Viện Viện gật đầu.
Yến Tư Thành không tìm thấy huyệt vị ở bụng, ấn mãi mà toàn thấy thịt, anh hơi thẹn thùng, nhìn ngắm tỉ mỉ, rồi ấn mạnh một cái.
Huyệt vị thì đúng rồi, nhưng sức ấn thì không mạnh lắm, thế nhưng Lý Viện Viện vẫn kêu: "Đau quá..." Cô cong người ôm bụng, nào ngờ Yến Tư Thành ở quá gần cô, cô vừa khom người, Yến Tư Thành nghe thấy cô kêu rên bèn nhấc đầu lên, môi họ bất thần bập vào nhau.
Động tác của hai người họ đều nhanh, va chạm vô cùng mạnh mẽ, đập cả răng vào nhau, rách môi, chảy máu.
Lý Viện Viện che miệng mơ màng lẩm bẩm.
Thôi xong... Danh tiết của công chúa...
Yến Tư Thành lau máu trên môi, cẩn thận nhìn Lý Viện Viện, thấy cô ngoài đau đớn rên rỉ thì không tỏ ra gì khác, anh bèn hạ quyết tâm phải giấu nhẹm chuyện này, cũng giống như trước kia giấu chuyện mớm thuốc cho cô, nghĩ rồi anh hơi yên tâm, nhưng khuôn mặt thì đỏ bừng như ráng chiều.






Hôm sau tỉnh dậy, đầu Lý Viện Viện đau nhức tựa hồ muốn nổ tung ra, ký ức cô dừng lại ở cảnh uống xong chén rượu mơ, trước mắt mơ hồ, cô cũng biết lúc đó mình say rồi, chắc khá mất mặt, nhưng cô không thể gắng gượng nổi nữa.
Rời hàng ăn kiểu gì, quay về nhà kiểu gì, cô hoàn toàn không nhớ.
Cô xoa nhẹ đầu, rồi xuống giường đi đánh răng rửa mặt, ngang qua phòng bếp, cất giọng chào Yến Tư Thành đang làm đồ ăn sáng, nhưng Yến Tư Thành lần đầu tiên không vội quay đầu chào lại cô, vừa luôn tay luôn chân, vừa đáp ừ.
Lý Viện Viện không suy nghĩ nhiều, mới dậy nên đầu óc còn hơi mơ màng, chỉ lảo đảo vào WC.
Nhưng lúc đánh răng, Lý Viện Viện kinh ngạc phát hiện ra môi mình có vết xước, cô dí sát mặt vào gương, vết xước khá to, kết vẩy, vẻ như trước đó bị thương khá nặng. Nhưng rốt cuộc làm sao mà bị, cô nghĩ mãi mà không ra...
Yến Tư Thành sờ khẩu trang, nói: "Anh... tí nữa ăn sau."
Yến Tư Thành bị cảm khá lâu, luôn đeo khẩu trang trước mặt Lý Viện Viện. Lý Viện Viện cũng không để ý, cho tới một hôm...
Hôm đó Lý Viện Viện vừa từ nhà ăn ra, chiều còn có buổi học, cô bèn bảo Chu Tình tới phòng học sớm tranh thủ ngủ trưa, lúc đang đi, bỗng thoáng nhìn thấy Yến Tư Thành ở phía xa.
Yến Tư Thành đang cầm sách thảo luận với cậu bạn, trông cực kỳ chuyên tâm, còn khoa tay múa chân chỉ vào quyển sách, anh không đeo khẩu trang, nói chuyện cũng rất gần với cậu bạn. Lý Viện Viện bất ngờ bắt gặp Yến Tư Thành, vô cùng vui vẻ, bước tới, toan gọi anh, Yến Tư Thành như đột nhiên nhận ra điều gì, liền không quay đầu lại, gấp sách, xoay người đi thẳng vào WC.
Cả Lý Viện Viện và cậu bạn đều ngây ra.
Lát sau Yến Tư Thành đeo khẩu trang đi ra. Cậu bạn khó hiểu hỏi: "Cậu... đột nhiên cải trang đấy hả?"
Yến Tư Thành húng hắng: "Tớ bị cảm cúm chưa khỏi hẳn, sợ lây cho cậu."
Cậu bạn khinh bỉ dài giọng: "Gớm bị lây từ nãy rồi... Thôi, đại khái kết cấu làm bài luận là như vậy, cậu lên mạng tham khảo rồi sửa lại nhé." Nói xong cậu ta đạp xe bỏ đi, lúc ngang qua Lý Viện Viện còn vù qua cơn gió làm rối cả tóc cô.
Lý Viện Viện đứng nguyên tại chỗ, cho đến khi thấy Yến Tư Thành nhìn sang, thì mới kéo tay Chu Tình tới, Chu Tình chế giễu: "Ôi mỹ nam cũng bị cảm à."
Yến Tư Thành không đáp trả, chỉ chăm chú quan sát vẻ mặt Lý Viện Viện, thấy cô vẫn bình thường thì mới nói: "Viện Viện, chiều anh không có lớp, nhưng thầy giáo giao một bài luận, anh phải về nghiên cứu cái đã."
Lý Viện Viện gật đầu cười nói: "Ừ, anh về trước đi, em vừa ăn cơm xong, định tới phòng học chợp mắt một lát, anh đi nhé."
Hai người chào từ biệt, Chu Tình túm lấy tay Lý Viện Viện hỏi: "Chẳng phải nghe nói anh ta lười học lắm sao, sao hả, ở cùng với học sinh giỏi như cậu nên bắt đầu nỗ lực học tập rồi à?"
Lý Viện Viện cười cười: "Tư Thành là người vô cùng đàng hoàng. Anh ấy rất nỗ lực học tập, chăm sóc người khác cũng rất cẩn thận."
Nghe Lý Viện Viện khen ngợi thế, Chu Tình cười xấu xa: "Gã ăn chơi trong mắt mọi người mà lại được khen ngợi lên tận mây xanh thế này, Lý Viện Viện, cậu được lắm!"
Lý Viện Viện dõi theo bóng lưng Yến Tư Thành, không màng tới Chu Tình trêu ghẹo. Sự chu đáo của Yến Tư Thành cô hiểu hết, ban nãy càng cảm nhận rõ ràng hơn.
Lý Viện Viện nghĩ, vết sẹo trên miệng nàng mà lành hẳn, chắc là "bệnh cảm" của Yến Tư Thành cũng khỏi luôn. Lý Viện Viện không ngốc, trước đó không biết, nhưng bây giờ nếu xem phản ứng của anh mà cô vẫn không hiểu thì đúng là phí công bao năm quan sát người khác.
Tối đó dù cô say rượu không nhớ rõ, nhưng chắc là vô tình đụng chạm thế nào đụng phải Yến Tư Thành, Yến Tư Thành không muốn cô xấu hổ nên mới nghĩ ra cách đeo khẩu trang, giấu nhẹm đi...
Lý Viện Viện vừa buồn cười vừa phiền muộn, vô tình thôi mà, ở Đại Đường cũng đâu gò bó tới mức không chấp nhận nổi chuyện ấy, hơn nữa Lý Viện Viện xem phim truyền hình nhiều, càng cảm thấy chuyện chạm môi cũng chẳng quan trọng mấy, nhưng nếu Yến Tư Thành thấy