Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.
ư Thành. Xong rồi lại hung hăng đá mạnh vào thắt lưng anh, dù cho là đá vào cọc gỗ đi nữa thì cũng bị lung lay, Yến Tư Thành đau đớn kêu ối lên.
Lý Viện Viện nghe thấy, lòng đau thắt lại, điên tiết lên, kéo tay áo cậu trai: "Bỏ ra."
Cô thay đổi thái độ quá nhanh, khiến cậu ta hơi ngớ ra, Lý Viện Viện nhân cơ hội này thoát được, lập tức cầm chiếc lốp xe đạp, xông thẳng lên, ném bộp phát vào mặt Trình Phương Kiệt.
Trình Phương Kiệt đang hăng máu, bỗng bị ăn đau, đầu óc chợt vô cùng choáng váng. Đến lúc định thần lại, Lý Viện Viện đã đứng chắn trước Yến Tư Thành, lạnh mặt nói: "Ghen tị với bạn học là chuyện bình thường, thừa dịp giở trò vặt vãnh cũng không đáng trách, nhưng việc gì cũng phải có mức độ, nếu anh dám nặng tay, đừng trách sau này tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết."
Những từ này phát ra từ miệng sinh viên, phần lớn đều mang ý đùa giỡn, nhưng hiện giờ, anh ta bỗng cảm nhận được... sát khí từ cô nàng béo này.
Lý Viện Viện đỡ Yến Tư Thành dậy, xem qua vết thương trên mặt anh, hỏi: "Anh muốn tới đồn công an không?"
Yến Tư Thành đờ người ra.
Lý Viện Viện lại quay sang hỏi Trình Phương Kiệt và hai cậu trai: "Muốn tới đồn công an hả?"
Ba người quay qua nhìn nhau, không ai đáp lại.
"Nếu muốn tới đồn công an, thì để tôi gọi điện thoại, còn nếu đã không muốn, thì sau này đừng ai nhắc lại chuyện này nữa."
Bốn chàng trai, lặng im không nói gì.
Tác giả có lời muốn nói:
Trình Phương Kiệt: "Bóp mặt cô ta!"
Cửu: "Dừng tay!"
Trình Phương Kiệt: "Hừ, định anh hùng cứu mỹ nhân à?"
Cửu: "Để tôi bóp cho!"
Lý Viện Viện dẫn Yến Tư Thành tới hiệu thuốc mua bông băng, rồi kéo anh tới ngồi xuống chiếc ghế bên hồ để xử lý vết thương.
Lý Viện Viện bực bội, nên bôi thuốc rất mạnh, Yến Tư Thành cũng không kêu đau, chỉ im lặng tùy cô xử lý, anh nghiêng mặt tránh, cho tới tận lúc Lý Viện Viện làm xong.
Nhưng xong rồi, cô lại đưa tay giữ chặt đầu anh lại, bắt anh phải đối diện thẳng với mình, mới chỉ một lát, Yến Tư Thành đã đỏ bừng mặt lên: "Tư Thành." Lý Viện Viện gọi anh: "Chuyện như hôm nay, sau này đừng lặp lại nữa nhé."
Yến Tư Thành sửng sốt.
"Anh nhịn đi một chút là việc sẽ hoá nhỏ ngay, đừng vì kích động nhất thời mà động thủ. Sau này nếu gặp chuyện tương tự, anh phải nhớ lấy nhẫn nhịn làm đầu. Chúng ta không giống người nơi đây, không nên gây thêm chuyện phiền phức."
Bởi vì Yến Tư Thành thuộc về cô, trung thành với cô, bị cô tóm chặt.
Cô rất thoả mãn. Nhưng cô biết như thế không tốt, đối với Yến Tư Thành, như vậy là không công bằng. Bởi vậy Lý Viện Viện cố gắng kìm nén niềm hân hoan, cất giọng đầy lý trí: "Tư Thành, em có thể tự bảo vệ được mình." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ôn hoà nói: "Cho nên, anh chỉ cần quan tâm tới bản thân mình là được."
Yến Tư Thành nghe vậy, không biết đang nghĩ gì, cụp mắt xuống, mặt thoắt tái nhợt.
Trở về ký túc.
Chu Tình đang mở máy tính xem bộ phim truyền hình nổi tiếng nhất gần đây mang tên "Dược phu nhân", nội dung kể về một người phụ nữ thời cổ đại sở hữu y thuật trác tuyệt, dẫn theo anh chồng ngốc nghếch đi khắp nơi hành y cứu thế.
Chu Tình cầm khăn giấy lau nước mắt, thấy Lý Viện Viện về, cũng không mở lời bắt chuyện với cô.
Thấy cậu ta khóc lóc khổ sở như vậy, Lý Viện Viện không khỏi tò mò liếc nhìn màn hình, nữ chính đang nằm trên giường bệnh, mặt mày tái nhợt hốc hác, nam chính ngớ ngẩn thì ngồi bên giường, kể chuyện cho nàng nghe.
Nữ chính nói: "A Nhiên, thiếp sợ không thể nào nghe hết được câu chuyện, chàng kể kết cục luôn đi."
Chu Tình cơ hồ khóc nấc lên.
Lý Viện Viện ngồi xuống bên: "Xem đến đoạn kết rồi à?"
"Ừ, Dược phu nhân sắp chết vì bệnh."
Vậy sao còn bắt người ta kể chuyện...
Trên màn hình, chàng ngốc vẫn đang kể nốt kết cục câu chuyện xưa, Dược phu nhân nhắm nghiền hai mắt lại. Chu Tình nghẹn ngào: "A Nhiên ngốc phải làm thế nào bây giờ..." Lý Viện Viện đưa cho Chu Tình một tờ giấy ăn nữa, rồi tiếp tục theo dõi, trên màn hình hiện dòng chữ hai mươi năm sau, sau đó là cảnh anh chồng ngốc năm ấy giờ đây tóc điểm hoa râm, lặng lẽ ngồi trước phần mộ người vợ, tay cầm tờ giấy, đọc lại câu chuyện xưa cũ.
Hết phim.
Chu Tình khóc tới độ mắt mũi đỏ rát: "Trên đời này cũng chỉ có kẻ ngốc mới có thể mãi mãi một lòng như vậy."
Lý Viện Viện ngẩn ra, chợt thất thần, nghĩ tới lúc ở căn phòng trọ, sau khi cô bị đèn sân khấu đập trúng vai, Yến Tư Thành bôi thuốc cho cô, cô còn cảm khái: "Chỉ có anh là bao năm vẫn thế, lúc nào cũng đối xử tốt với em." Yến Tư Thành lúc đó đáp lại: "Tư Thành ngu dốt, cả đời này chỉ nguyện trung thành với một người thôi."
Khi ấy Lý Viện Viện không suy nghĩ nhiều về lời anh nói, nhưng giờ tâm trạng đã khác, ngẫm lại, rồi nhìn sang chàng ngốc vẫn đang đọc thư cho vợ nghe, cô chợt suy tưởng, nếu có ngày cô chẳng may qua đời, Yến Tư Thành chắc hẳn cũng sẽ canh giữ trước mộ của cô như vậy.
"Nếu muốn tốt cho anh ta, đáng lẽ biên kịch nên để anh ta quên đi quá khứ chứ." Lý Viện Viện nhẹ