Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341434
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.
c đó chẳng đẹp hơn được tí nào đâu!"
Lý Viện Viện đồng tình với ý kiến này.
Trước đây dù cô ăn mặc đẹp đẽ đến đâu cũng không giấu nổi bệnh trạng.
Lý Viện Viện nghĩ, cô xứng đáng bị mắng mỏ.
Yến Tư Thành lẳng lặng đứng nghe, tay siết chặt lại. Vừa tức vừa xót, thấy cô không biết lo cho chính thân mình, quả thực so với lúc bị cô trốn tránh còn thấy khó chịu hơn.
Giúp Lý Viện Viện lấy thuốc, giúp cô đeo bình truyền dịch. Yến Tư Thành giống hệt như xưa, lo liệu mọi việc thoả đáng, nhưng không hé răng nửa lời.
Lý Viện Viện truyền được nửa bình rồi, lặng lẽ liếc nhìn anh, thấy anh vẫn đanh mặt lại, bèn gọi: "Tư Thành..."
"Có thuộc hạ."
Lý Viện Viện thấy anh xưng hô như vậy, chợt hơi nao lòng, rồi thở dài một tiếng: "Anh tức giận à."
"Thuộc hạ không dám."
Lý Viện Viện lại nhìn anh, Yến Tư Thành vẫn nhìn thẳng về phía trước, không tỏ vẻ gì, Lý Viện Viện cúi đầu nhận sai: "Em xin lỗi."
Nghe vậy, Yến Tư Thành mới hơi dịu lại, anh nhìn cô, thấy gương mặt cô trắng toát, lòng chợt thắt lại, cuối cùng nhịn không nổi cất giọng trách móc: "Công chúa tránh thuộc hạ nhiều ngày như vậy, chỉ vì đày đọa cái bụng à? Muốn dùng cách thức cực đoan để giảm béo ư?"
"Không phải..."
Chuyện giảm béo và trốn tránh Yến Tư Thành, vốn không liên quan tới nhau.
Tránh được anh mấy ngày, Lý Viện Viện mới phát hiện ra, không phải cứ xa cách anh thì hạt giống trong lòng sẽ bị héo hon rũ xuống. Hạt giống này tựa hồ như đã bén rễ sâu trong lòng cô, chỉ chờ ngày được chui lên, hấp thu dinh dưỡng, trưởng thành khoẻ mạnh.
Không có Yến Tư Thành, cuộc sống của Lý Viện Viện bỗng trống trải hẳn.
Tất cả chỉ vì một người.
Yến Tư Thành ở bên Lý Viện Viện như thể cá cần có nước, cây cần có ánh sáng, anh đã trở thành một phần quan trọng không thể tách rời trong cuộc sống của cô. Càng không gặp nhau, Lý Viện Viện càng nhung nhớ, càng nhung nhớ càng không thể nào khống chế được suy nghĩ cô thích Yến Tư Thành.
Nhưng liệu cô và anh, có thể thật sự ở bên nhau được không...
Chưa nói tới Yến Tư Thành, chính bản thân cô cũng hiểu, mối quan hệ của bọn họ giống như chuyện một đôi yêu nhau không thể chấp nhận nổi nếu biết bọn họ thực ra là anh em, cô cũng vậy, nhất thời không thể chấp nhận nổi chuyện "thân huynh muội" lại trở thành đôi tình lữ.
Hơn nữa Yến Tư Thành còn luôn kính trọng cô...
Lý Viện Viện nhìn Yến Tư Thành, thấy anh cũng đang nghiêm cẩn nhìn mình, như thể phụ thân đang nhìn chằm chằm vào cô con gái ngang ngạnh, tựa hồ người anh trai đang nhìn thẳng vào cô em gái nghịch ngợm bướng bỉnh.
"Công chúa, mặc kệ sau này có giảm béo được không, vẫn phải ăn uống cho thật đầy đủ."
Lý Viện Viện thở dài gật đầu.
Trầm ngâm một lát, Yến Tư Thành lại mở miệng: "Đã nhiều ngày rồi..."
"Tư Thành, tối nay chúng ta cùng ăn cơm nhé."
Cô biết anh muốn hỏi gì, thế nhưng cô vẫn chưa muốn bộc lộ hết tâm tư, đi ăn cùng anh, trước hết có thể khiến anh không thể hỏi tiếp, thứ nữa... Lý Viện Viện phát hiện ra, cô rất khổ sở khi không được nhìn thấy anh.
Yến Tư Thành nghe vậy thì mặc nhiên đáp ứng, không hề hỏi nhiều. Anh gật đầu, đáp lại: "Ừ."
Cửu: Chương sau công chúa đại nhân sẽ xác định được phương hướng tình cảm, sau đó đến việc giăng bẫy hộ vệ đại nhân, đưa anh lên giường, rồi X, sau X, tiếp X, X tiếp, X X X X ~~~~
Yến Tư Thành: = = +
Cửu: Hạ đao xuống đã, có chuyện gì thì từ từ nói nhá.
Khi Lý Viện Viện và Yến Tư Thành rời khỏi phòng y tế thì chạm trán mấy người trong CLB đưa Trình Phương Kiệt tới khám.
Đối phương có bốn người, vây lấy Trình Phương Kiệt. Bọn họ bắt gặp Yến Tư Thành, không ai nói năng gì, Yến Tư Thành lẳng lặng che chở cho Lý Viện Viện rời đi.
Trình Phương Kiệt dõi theo bóng họ, chau mày hỏi: "Đó chính là con bạn gái béo của Yến Tư Thành à?"
"Đúng vậy, nghe nói quen nhau được hai tháng rồi."
Trình Phương Kiệt nhạo báng: "Béo quá nhỉ."
"Có chứ." Trình Phương Kiệt tóm lấy cổ tay Lý Viện Viện, Lý Viện Viện thử giãy ra một chút, thấy dù hiện giờ mình béo tốt khoẻ mạnh, nhưng so với sức đàn ông, thì vẫn chả bì được, cô không giãy dụa nữa, để mặc anh ta lôi kéo. Trình Phương Kiệt lạnh lùng nói: "Bọn này có chuyện cần nhờ tới bạn trai cô."
Lý Viện Viện tươi cười: "Được thôi." Cô vô cùng phối hợp, khiến Trình Phương Kiệt bỗng thấy hơi lo, liếc mắt ra hiệu với hai người đằng sau, rồi anh ta nhếch miệng cười: "Vậy tìm chỗ khác nói chuyện nhé." Nói đoạn lôi Lý Viện Viện vào nhà để xe đạp bỏ hoang.
Sân tập vốn ít người qua kẻ lại, nhà để xe đạp hoang phế, bỏ không đã lâu, ngay cả lao công quét dọn cũng ít khi ngó ngàng tới.
Lý Viện Viện biết mình có hét lên cũng chả ai nghe thấy, thôi thì đi theo họ vậy, Trình Phương Kiệt lấy khung cửa gãy làm đôi bên cạnh lên che cửa lại, giật ngọn đèn mờ ảo trên đỉnh đầu lên, ba người quây quanh Lý Viện Viện: "Gọi cho bạn trai cô đi. Bảo cậu ta tới tâm sự một lát."
Lý Viện Viện hơi ngần ngừ, Trình Phương Kiệt thấy thế bèn lấy di động ra: "Không sao, cô ng