pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.

ý chứ." Trình Phương Kiệt rất tức giận: "Nó sớm không đứng dậy, muộn không đứng dậy, lại nhè đúng lúc tao đến để gây chuyện còn gì?"
Mấy hôm nay Yến Tư Thành vẫn đang sầu muộn, hôm nay tâm trạng càng sa sút, nên cũng chẳng thèm đôi co với Trình Phương Kiệt, đẩy vai anh ta bỏ đi mất. Trình Phương Kiệt cao lớn hơn Yến Tư Thành một cái đầu, nhưng không ngờ Yến Tư Thành mới đẩy nhẹ một cái, anh ta đã loạng choạng suýt ngã.
Trình Phương Kiệt định thần lại, xoay người vung tay đánh: "Mẹ kiếp, thằng chó, không coi ai ra gì thế à!" Nói rồi vung tay về phía lưng Yến Tư Thành.
Lục Thành Vũ không kịp ngăn cản, song Yến Tư Thành như thể có mắt sau lưng, hơi nghiêng người bắt lấy cánh tay Trình Phương Kiệt, vặn ngược lại, chỉ cần dùng lực mạnh hơn chút nữa thì cánh tay Trình Phương Kiệt coi như xong.
Ai nấy ngây hết cả người. HLV tái mặt, vội bổ nhào tới quát lên: "Dừng lại!"
Yến Tư Thành buông tay, đẩy Trình Phương Kiệt lùi ra xa, không quá gắng sức nhưng vẫn khiến anh ta phải lùi hẳn xuống vài bước.
Trình Phương Kiệt nhìn anh bằng ánh mắt tựa hồ như thấy quỷ.
Yến Tư Thành cũng giương mắt cảnh cáo: "Đừng có chọc vào tôi." Nói rồi cầm lấy túi xách, xoay người bỏ đi.
Lục Thành Vũ nhìn Kiều Tiểu Lộ đuổi theo Yến Tư Thành, vừa lắc đầu vừa líu lưỡi nói: "Soái vãi ra." Quay đầu lại, thấy Trình Phương Kiệt vẫn đang xoa tay, một đống người túm tụm vây quanh, Lục Thành Vũ lại lắc đầu kêu: "Thích đắc tội với người ta vãi cả ra."
"Chiêu thức đó hình như không phải của Taekwondo?"
"Giống hệt võ công trong phim điện ảnh ấy..."
Mấy người vây quanh Trình Phương Kiệt. Trình Phương Kiệt hận nghiến răng: "Thằng khốn ấy, rồi có ngày tao sẽ cho nó biết tay."
Hôm sau Lục Thành Vũ nghe tin, tối qua hoa khôi nghệ thuật bị Yến Tư Thành cự tuyệt, khóc lóc suốt đêm, bỏ cả giờ học.
Lục Thành Vũ hiếu kỳ không thôi: "Cậu từ chối cô ta thế nào?"
Yến Tư Thành thản nhiên vừa chép lại bài giảng trên bảng, vừa nói: "Tôi bắt cô ta phải thề không được bám lấy tôi nữa."
"Bắt... người ta thề ư..." Lục Thành Vũ không khỏi nảy ra cảnh tượng Yến Tư Thành siết chặt cổ cô gái, xách lên mái nhà, bắt người ta phải thề độc. Lục Thành Vũ nuốt nước bọc, nói: "Đối với một cô gái yêu kiều như thế... mà cũng nhẫn tâm được."
Yến Tư Thành lườm cậu ta, bình thản ghi chép tiếp.
Lục Thành Vũ cười cười: "Trông cậu đi học với bộ dạng gườm gườm này, ngay cả giáo viên cũng tưởng đã đắc tội gì cậu đấy, vẫn đang cãi nhau với Lý Viện Viện à?"
Cãi nhau còn tốt, chí ít anh còn biết tại sao cô không vui.
Hết giờ, Lục Thành Vũ đi tìm bạn gái, Yến Tư Thành ăn cơm một mình, rồi quay về ký túc xá, trên đường đi, anh chợt nhìn thấy Lý Viện Viện, cô cũng đang đi một mình, chân bước lững thững, người hơi nghiêng ngả, tựa hồ rất uể oải.
Trong phút chốc, tất cả những chuyện không vui đều bay sạch, Yến Tư Thành nhanh chóng bước tới gọi: "Viện Viện..."
Lời vừa bật ra, Lý Viện Viện lập tức ngồi xổm xuống, giả vờ buộc lại dây giày.
Yến Tư Thành dở khóc dở cười, biện pháp ngụy trang vụng về như vậy... cũng chỉ có cô mới nghĩ ra được! Nhưng buồn cười xong rồi thì anh lại thấy tủi thân buồn bã, rốt cuộc anh đã làm sai chuyện gì mà lại khiến cô ghét bỏ như thế.
"Viện Viện, anh thấy em rồi." Anh thở dài: "Mấy hôm nay em có tâm sự gì à?"
Lý Viện Viện vẫn im lặng, không ngẩng đầu lên.
Yến Tư Thành vốn vụng về khoản ăn nói, vòng vo hồi lâu, cuối cùng đành thốt: "Nếu công chúa có chuyện gì, cứ nói thẳng với thuộc hạ, công chúa không muốn gặp thuộc hạ nữa, vậy ra lệnh cho thuộc hạ tránh đi là được, không cần phải tự mình khổ sở... Mất thể diện như thế."
Anh dứt lời, lại chờ đợi hồi lâu, Lý Viện Viện vẫn cúi đầu không hé răng.
Yến Tư Thành không rõ hiện giờ trong lòng mình cảm thấy thế nào nữa, nếu Lý Viện Viện cứ mãi không muốn gặp anh, vậy anh...
"Tư Thành..."
Lý Viện Viện bỗng nhiên cất tiếng gọi, giọng nói yếu ớt vô lực, tựa hồ mắc bệnh. Lý Viện Viện vươn tay túm lấy tay anh: "Em... Em không dậy được..."
Yến Tư Thành cả kinh, vội ngồi bệt xuống thì mới thấy mặt cô trắng bệch như tờ giấy, trán vã mồ hôi, thở hào hển nhưng không ra hơi. Lý Viện Viện cầm lấy tay anh, hổn hển nói: "Em chẳng nhìn thấy gì cả, trước mắt biến thành màu đen hết rồi..."
"Viện Viện, em hãy cố chịu đựng." Yến Tư Thành hạ quyết tâm, cõng cô chạy thẳng tới phòng y tế.
Cõng cô lên rồi, Yến Tư Thành mới chợt nhận thấy, cô nhẹ... hơn nhiều so với lần say xỉn trước.
Nhưng mà sao lại...
"Tụt huyết áp, suýt thì nghiêm trọng đấy." Bác sỹ viết đơn thuốc: "Buổi chiều ở đây tiêm đường gluco bổ sung cơ thể. Cậu là bạn trai cô ấy à, đi mua ít đồ ăn đi." Bác sỹ nhìn Lý Viện Viện, nghiêm giọng nói: "Cô ấy giảm béo lung tung, nhịn ăn nên mới bị thế."
Lý Viện Viện không dám cãi lại.
"Học kỳ nào tôi cũng thấy một đống người như thế này rồi." Bác sỹ tận tình khuyên bảo: "Giảm béo cũng được, nhưng nên vừa phải, chớ để bị như hiện giờ! Kẻo dù có gầy đi rồi, sức khoẻ lại bị suy yếu, thì dù có mặc quần áo đẹp vào cũng không giấu nổi bệnh tật, đến lú