Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1291 lượt.
ng, nhưng đây là thứ chứa đựng hồi ức, chắc hẳn sẽ bày tỏ được tình ý, Lý Viện Viện bèn hào hứng chạy tới quầy bán đồ ăn vặt, mua ngay một túi.
Đợi đến lúc ra khỏi thư viện, trên đường tới nhà ăn, Lý Viện Viện mới lấy gói kẹo gừng ra: "Tư Thành."
Yến Tư Thành dừng chân, quay đầu lại, Lý Viện Viện đứng trên bậc thang, giơ một chiếc túi nhỏ cho anh, Yến Tư Thành cầm lấy, hoá ra là hai thanh kẹo gừng. Trông có vẻ không hấp dẫn bằng ở Đại Đường, nhưng hai chữ kẹo gừng to tướng trên đó Yến Tư Thành vẫn đọc được.
Viện Viện đưa anh cái này làm chi? Anh hơi khó hiểu, nhưng vẫn bình thản xé gói giấy rồi đưa cho cô: "Xong rồi."
Yến Tư Thành... Cho rằng cô muốn nhờ anh mở gói hộ ư?
Coi cô như trẻ con, anh tưởng mỗi cái chuyện xé vỏ, cô cũng không làm được sao...
Gói kẹo ngay ở trước mặt, Yến Tư Thành ôn hoà nhìn cô, khiến Lý Viện Viện nhất thời không biết có nên cầm lấy hay không.
Sau cùng, cô bèn nhận lấy, rồi ăn một cái, Yến Tư Thành xoay lại tiếp tục đi về phía trước, Lý Viện Viện mồm ngậm kẹo gừng, gọi anh: "Tư Thành." Cô tựa hồ giống như hồi nhỏ, nói chuyện không rõ ràng.
Yến Tư Thành vô thức quay lại, một thanh kẹo gừng quét qua mặt anh, sau đó rơi tọt vào miệng.
Mùi vị... Không giống trước đây. Có vẻ ngọt hơn nhiều.
Đường trên kẹo dấp dính, hơi khó chịu, nhưng thấy Lý Viện Viện chẳng hiểu vì sao lại tươi cười vui vẻ, Yến Tư Thành không hề giận, anh nửa cười nửa ca thán: "Viện Viện, đường dính hết lên mặt anh rồi."
"Anh cáu à?"
Yến Tư Thành lắc đầu.
Không cáu, miễn cô vui vẻ, thì bảo anh cắt máu tưới hoa anh cũng cam lòng, nữa là một thanh kẹo đường.
Lý Viện Viện chừng như đột nhiên nghĩ ra cái gì, có thể do cô đang đứng cao hơn Yến Tư Thành, có thể do bỗng dưng đầu óc chợt nảy ý tinh quái, cô vươn tay vuốt dọc mặt anh theo đường kẹo dính ban nãy.
Ngón tay cứ bị dính vào da mặt nên hơi khó di chuyển,
Lý Viện Viện cười ngoác miệng, vui vẻ hào hứng, được đụng vào mặt anh, nhìn ngón tay mình "lưu luyến" trên đó, cô thoáng chốc có cảm giác mình đang "sàm sỡ" Yến Tư Thành.
Cảm giác này... rất thú vị.
Tim đập loạn nhịp, Lý Viện Viện vẫn chẳng muốn thu tay lại, Yến Tư Thành đành phải giả vờ ho khan, tránh mặt ra, cô cười cười bước xuống đứng cạnh anh, bình thản nói: "Tư Thành, anh đi rửa mặt đi."
Lý Viện Viện nghĩ, đáng lẽ cô nên chuẩn bị sẵn khăn tay, như vậy, vừa có thể chạm vào mặt anh, vừa có thể giúp anh "lau đi"...
Ngó mặt anh, cô lại càng hân hoan, cô cảm thấy rốt cuộc bản thân cũng đã học được cách "trêu ghẹo" anh rồi.
Ai cũng bảo thời gian thấm thoắt thoi đưa, nhưng kỳ thực thời gian trôi qua còn nhanh hơn con thoi, một tháng chớp mắt đã qua.
Kỳ thi cuối kỳ bắt đầu, môn tiếng Anh mà Lý Viện Viện mất ăn mất ngủ ôn luyện, cuối cùng cũng được 70 điểm, còn cao hơn so với dự tính của cô, phát huy hơn hẳn bình thường, cô vô cùng mừng rỡ, thầm nhủ quả nhiên có chí thì nên.
Nhưng Chu Tình và Trương Tĩnh Trữ thì cực kỳ kinh ngạc: "Học sinh gương mẫu, mải yêu nên tụt dốc à?"
Trương Tĩnh Trữ còn vỗ vai an ủi cô: "Không sao, có một bài thi thôi."
Lý Viện Viện chỉ biết cười trừ.
Ngược lại Yến Tư Thành, môn nào cũng làm không tốt, chỉ vừa đủ điểm qua, duy có môn tiếng Anh... lại trượt.
Có điều kết quả của Yến Tư Thành cũng nằm trong dự liệu của mọi người, thậm chí Lục Thành Vũ còn kinh ngạc kêu: "Ối xời, cậu chỉ trượt có mỗi một môn thôi à!" Lúc đó Lý Viện Viện cũng ở cạnh anh, thấy Lục Thành Vũ nói vậy thì cảm khái đồng tình, Yến Tư Thành thế mà lại chỉ bị trượt có mỗi một môn, cô đã xem qua sách chuyên ngành của anh, hoàn toàn chẳng hiểu mô tê gì...
Lục Thành Vũ lại tiếp: "Như vậy mà không ăn mừng thì quả thực thiên lý bất dung!"
Yến Tư Thành cân nhắc, từ lúc ban đầu cho tới khi học kỳ này kết thúc, Lục Thành Vũ quả thực đã giúp đỡ anh và Lý Viện Viện rất nhiều, anh bàn với Lý Viện Viện, mời Lục Thành Vũ và Chu Tình, Trương Tĩnh Trữ cùng đi ăn, coi như để tạ ơn bọn họ, đồng thời cũng tạm biệt học kỳ luôn.
Lý Viện Viện chuyển lại lời mời của anh cho hai chị em cùng phòng, Yến Tư Thành lập tức được hai cô nàng khen ngợi không ngớt mồm, tâng lên thành chàng tình lang tốt đẹp hiếm có khó tìm nhất cõi đời này.
Mọi người đều vui vẻ tụ tập, ngay cả Yến Tư Thành trước nay luôn biểu cảm như một cũng vô thức tươi cười suốt buổi.
Lục Thành Vũ uống say bét nhè, túm lấy Yến Tư Thành vừa khóc vừa gào, bấy giờ mọi người mới biết, cậu ta vừa chia tay bạn gái, bạn gái cậu ta bỏ rơi cậu ta, chạy theo một chàng trai đẹp mã nhà giàu ở trường khác...
Lục Thành Vũ vỗ vào ngực Yến Tư Thành, rú lên: "Tôi hận đám nhà giàu các cậu, hận đám nhà giàu các cậu. Tại sao trên đời lại có các cậu chứ! Sao không chết cả đi! Chết hết đi!"
Chu Tình cười ngặt nghẽo, bò lăn bò càng ra mà cười, Trương Tĩnh Trữ thì cũng lẳng lặng học theo Lục Thành Vũ, vỗ vỗ vào vai Yến Tư Thành. Lý Viện Viện mới học mót được cách quay phim, bèn lấy điện thoại ra quay lại cảnh Lục Thành Vũ say khướt. Cô nhủ thầm, chờ bao giờ cậu ta tỉnh lại, nhìn thấy đảm bảo sẽ vui lắm đây. Cô