Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1266 lượt.

tảng đá, nên anh ta tuột tay, Lý Viện Viện lăn sang một hướng khác, còn anh ta thì lăn tới chỗ này, bị bụi cây cản lại.
Không biết Lý Viện Viện có lăn xa không, không biết cô ấy đang ở đâu, có bị thương không, có còn tỉnh táo không? Trương Nam sốt ruột nôn nóng, tuy trong rừng ít có dã thú ăn thịt nguy hiểm, nhưng vẫn có nhiều rắn rết côn trùng, nhỡ may lại nhảy ra một con lợn rừng, húc thẳng vào Lý Viện Viện thì cô ấy chịu sao nổi.
Trương Nam lần mò xung quanh, lượm được một khúc gỗ khá rắn chắc, bèn nắm chặt lấy, chống người đứng dậy, anh ta vừa đi vừa gọi, chẳng biết đã tìm kiếm được bao lâu nữa, phương hướng không biết, thời gian mờ mịt không rõ, Trương Nam bất thần thấy cực kỳ nản lòng thoái chí, chưa bàn tới Lý Viện Viện, ngay cả anh ta cũng không biết liệu mình có thể thoát khỏi nơi đây được không, những người khác liệu có tìm được anh ta giữa chốn rừng sâu núi thẳm này nữa hay chăng...
"Trương Nam?"
Bỗng nhiên có một giọng nói yếu ớt vang lên trên đỉnh đầu. Trương Nam ngước lên nhìn, trên cây, dưới ánh trăng, Lý Viện Viện bị mắc ở giữa hai cành cây, nương theo ánh trăng, Trương Nam còn lờ mờ thấy điệu bộ của cô hiện giờ, hai chân xoạc ra, trông khá là buồn cười.
Bởi vậy, nỗi lo trong lòng anh ta thoáng chốc vơi bớt, anh ta đột nhiên cảm thấy tình cảnh của bọn họ vừa quẫn bách vừa khôi hài: "Sao cô lại treo ngược cành cây thế?"
"Bên kia là sườn dốc..." Lý Viện Viện cảm khái: "Cũng may có cái cây này giữ lại, nếu không tôi đã ngã thẳng xuống rồi, không chết cũng tàn phế. Ông Trời thật tốt với tôi."
Quả thực là rất tốt, lần đầu tiên rơi xuống từ vách núi cao vút hiểm trở như thế, có Yến Tư Thành làm bạn bên cô, cùng cô tới thời đại này, cho cô một cuộc sống mới. Bây giờ mặc dù là sườn dốc nhỏ hơn, thế nhưng vẫn có thể dễ chết như chơi.
Lý Viện Viện thầm nhủ, mai trở về, cô nhất định phải tới chùa miếu vái lạy, cung kính thắp nén nhang cho Bồ Tát.
Trương Nam lại ngửa đầu hỏi cô: "Làm sao để cô xuống được đây?"
"Thì cứ xuống thôi." Lý Viện Viện nói. "Nhưng chờ tôi một chút, bả vai của tôi hơi đau. Hình như bị trật khớp."
Trương Nam giật mình, trước đây lúc mệt mỏi, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh ta từng bị trật khớp một lần, khi ấy thực sự là đau tới mức mồ hôi lạnh nhỏ tong tỏng, bây giờ anh ta mới thấy, Lý Viện Viện chẳng giống một cô gái bình thường gì cả. Nếu một cô gái gặp phải chuyện kiểu này, ngã xuống núi, mắc ở trên cây, vai còn bị thương, đảm bảo sẽ vừa đau vừa sợ, nếu không khóc, thì giọng nói cũng phải toát vẻ run rẩy đáng thương chứ.
Song Lý Viện Viện... Cơ hồ rất bình tĩnh...
Bình tĩnh như thể chuyện này chẳng mấy quan trọng.






Yến Tư Thành lần theo đường cỏ cây bị dập nát, tới chỗ một tảng đá lớn.
Anh chiếu đèn pin lên, phát hiện ra dấu vết bị tách làm hai hướng, có lẽ bọn họ va phải tảng đá này, rồi rẽ sang hai bên.
Lý Viện Viện lăn theo hướng nào?
Yến Tư Thành tra xét xung quanh.
Nếu là Lý Viện Viện trước đây thì anh còn có thể tìm ra, vì lúc đó cô rất gầy, dấu vết cây cỏ dập nát sẽ ít hơn nhiều so với một chàng trai là Trương Nam, nhưng hiện giờ thì anh không chắc chắn lắm, vì tuy so với lúc mới tới nơi đây, cô đã gầy hơn một chút, nhưng cơ thể vẫn khá nặng, thể trọng chỉ kém hơn Trương Nam một ít, nếu căn cứ vào phương diện cỏ cây bị dập nát, thì tương đối khó khăn.
Lý Viện Viện thầm thấy may mắn, may mà hiện giờ thân thể khoẻ mạnh, không ốm không bệnh, nếu như đổi lại là cơ thể ốm yếu trước đây, thì vừa ngã vừa lăn như thế, e rằng không chết cũng bị thương nặng.
Cô bắt lấy tay Trương Nam, vịn lực đứng dậy, sau đó nhìn ngó xung quanh: "Chúng ta đang ở đâu?"
Trương Nam lắc đầu: "Tôi cũng không biết. Khắp nơi toàn là cây cối, lúc ngã xuống vẫn cảm nhận được phương hướng, nhưng đi tìm cô từ nãy tới giờ, tôi cũng không rõ đang ở đâu nữa."
Lý Viện Viện ngẩng đầu nhìn ánh trăng, lại nhìn địa hình xung quanh: "Chúng ta có vẻ đang ở phía đông khu cắm trại."
Trương Nam giật mình: "Cô phân biệt được phương hướng ư?"
Lý Viện Viện nhoẻn cười: "Dựa theo tháng, rồi nhìn lên ánh trăng là đoán được thôi, nếu muốn trở về khu cắm trại, chắc phải men theo đường này." Lý Viện Viện chỉ: "Có điều ban nãy lúc ngã xuống, tôi thấy chỗ bên cạnh là một sườn vách dốc, nếu muốn bò lên e rất khó. Cho nên phải đi đường vòng. Tôi đoán, đi theo hướng này chắc là được."
Lý Viện Viện khiến Trương Nam vô cùng ngạc nhiên, anh ta nhìn cô hồi lâu rồi nói: "Lý Viện Viện... Trước đây không biết, cô lại có khả năng sinh tồn... mạnh đến thế."
Lý Viện Viện không nghĩ như thế, cô đại khái chỉ hơn Trương Nam ở chỗ biết xác định phương hướng thôi, mà việc này, ở Đại Đường ai mà chẳng biết...
Xác định xong đường, hai người họ bắt đầu xuất phát.
Song vừa cất bước, Lý Viện Viện mới phát hiện ra dáng đi của Trương Nam hơi khập khiễng. Cô chăm chú nhìn, thì thấy đùi anh ta bị thương, máu lan ra cả tấm vải băng tạm bên ngoài.
"Anh bị thương à?"
Trương Nam nhìn lướt qua chân mình: "K