Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.

ế khác nhau, nếu như anh biến mất, vậy ai có thể chăm lo cho Lý Viện Viện? Ai có thể che chở bảo vệ thật tốt cho công chúa của anh?
"Viện Viện, có chuyện gì thế?" Anh kìm nén mọi suy nghĩ rối bời, nhẹ giọng hỏi.
"Không có chuyện gì đâu, chỉ là tối nay vẫn chưa chúc anh ngủ ngon."
Lý Viện Viện vừa thốt lời, bên kia điện thoại liền vẳng tới tiếng Trương Tĩnh Trữ và Chu Tình dài giọng trêu chọc. Không nhìn thấy nhưng Yến Tư Thành cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng hiện giờ ở phòng ngủ của cô.
Anh bất thần mỉm cười, chăm chú lắng nghe Lý Viện Viện dịu dàng chúc ngủ ngon.
Anh gật đầu đấp: "Ừ, chúc em ngủ ngon."
Đến lúc cúp máy, Lý Viện Viện bỗng nhiên hỏi với: "Ngày mai anh sẽ không lẩn trốn em đâu nhỉ?"
Yến Tư Thành trầm mặc đáp: "Sẽ không đâu."
Lý Viện Viện bấy giờ mới yên tâm, hài lòng cúp máy.
Yến Tư Thành buông máy, tung chăn lên đắp, ngơ ngẩn nhìn trần nhà. Trong bóng tối, anh cảm nhận rõ ràng dòng máu ấm lưu chuyển toàn thân, đổ dồn về phía tim, anh tựa hồ nghe thấy Lý Viện Viện nói "em thích anh", tựa hồ cảm nhận được bàn tay mềm mại của cô đặt trên ngực mình. Nhẹ nhàng, mềm mại như vậy.
"Công chúa..."
Anh không kìm lòng nổi, bật thốt lên. Yến Tư Thành nhắm mắt lại, nhưng trước mặt lại tràn ngập gương mặt cô, đôi mắt ngập nước, đôi môi phấn hồng, dịu dàng nói: "Em thích anh, muốn được nắm tay nhau, sống đến bạc đầu."
Yến Tư Thành nghiến răng, thân thể nóng bừng lên, đành phải xoay người xuống giường, đi dội nước lạnh...
Tiếng nước xả ào ào, nhưng chẳng hiểu sao toàn biến thành giọng nói của Lý Viện Viện: "Anh thì thế nào? Có thích em không? Có yêu em không?"
Có thích không? Có yêu không?
Sao lại không chứ...
Hôm sau đi học như thường lệ.
Vì trời lạnh, nên mới đi học trở lại, Lý Viện Viện vẫn chưa dậy sớm được như trước, cô không tới nhà ăn ăn sáng, mà thức dậy muộn hơn, vội vã đánh răng rửa mặt giống Chu Tình và Trương Tĩnh Trữ, rồi mua lấy cái bánh mỳ, nhanh nhanh chóng chóng chạy lên lớp.
Giáo viên giảng bài trên bục, ba cô nàng bên dưới từ tốn gặm bánh mỳ.
Chu Tình khen Lý Viện Viện: "Học kỳ này tớ thấy cậu càng lúc càng giống một sinh viên bình thường rồi đấy."
"Hả?"
Chu Tình véo tay cô: "Lười chứ sao!" Trương Tĩnh Trữ cũng trêu chọc: "Đúng vây, hồi học phổ thông tớ phải tự nhân bản thân là người vô cùng chăm chỉ, nhưng rồi lên đại học mới biết còn có nhiều người nỗ lực hơn tớ nhiều, điển hình là cậu. Mới vào đại học đã cố gắng thế rồi, mà càng ngày càng cố gắng hơn nữa chứ. Từ lúc cậu và Yến Tư Thành trở về ký túc xá, nhìn cách cậu học tập, tớ không dám lại gần. Chăm chỉ tựa hồ muốn được ghi tên vào Sách kỷ lục thế giới ấy."
Lý Viện Viện ngẩn ra: "Tớ như thế thật à?"
"Đúng vậy, ngày nào cũng sinh hoạt theo thời khoá biểu, tận dụng từng giây từng phút."
Lý Viện Viện hơi suy tư: "Tớ nghĩ sống vậy mới có ý nghĩa."
"Cũng không phải không tốt, song sống như vậy thành ra hơi khô khan cố chấp, tớ thấy cậu như hiện giờ vẫn hơn, kết hợp hài hoà, mới giống sinh viên bọn tớ."
Đối với chuyện phấn đấu nỗ lực, Lý Viện Viện không đồng tình với bọn họ, nhưng câu sau cùng của Chu Tình, Lý Viện Viện khá tán thành.
Cô càng ngày càng giống bọn họ, vậy có nghĩa là, cô đã bất tri bất giác hoà nhập hẳn vào thế giới này.
Buổi trưa tan học, buổi chiều Lý Viện Viện và Chu Tình vẫn còn có lớp, Trương Tĩnh Trữ thì mới có bạn trai, nên hẹn anh ta đi ăn, bị Chu Tình mắng là đồ trọng sắc khinh bạn, nói rồi Chu Tình lại khen Lý Viện Viện thật tốt, chưa bao giờ vì Yến Tư Thành mà bỏ rơi cô ấy.
Lý Viện Viện chợt trầm ngâm, bỗng nghĩ rằng, sau này dù cô và Yến Tư Thành chính thức yêu nhau, thì việc qua lại chắc sẽ không thay đổi nhiều so với bây giờ, dù sao chục năm nay bọn họ vẫn quen sống như vậy, quan hệ "yêu đương trẻ trung" có vẻ sẽ càng lúc càng giống kiểu "vợ chồng già" hơn.
Đi ngang qua lối đường mòn trong khu vườn , bỗng thấy một chàng trai chống nạng đi tới.
Chu Tình ngẩng lên nhìn: "Viện Viện, đây chẳng phải là Trương Nam à."
Lý Viện Viện cũng nhìn thấy Trương Nam, cô cười cười, bắt chuyện với anh ta: "Anh đỡ nhiều chưa?"
Trương Nam gật đầu: "Bị thương ngoài da thôi, tới bệnh viện chữa trị rồi."
Chu Tình trêu chọc: "Sao lại bị thương thế? Trông có vẻ khá nặng đấy, sao vậy? Leo núi bị ngã à, sao không thấy Viện Viện nhắc tới chuyện này nhỉ?"
Vì chuyện này liên quan tới câu nói dang dở lúc đêm tối của Trương Nam chứ sao!
Lý Viện Viện cười cười, liếc nhìn Chu Tình: "Ừm, lúc leo núi xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Lát nữa tớ kể lại cho." Rồi cô kéo Chu Tình toan bỏ đi: "Chúng ta đi ăn đã..."
"Lý Viện Viện." Trương Nam bỗng nhiên mở miệng: "Tôi có chuyện cần nói."
Lý Viện Viện sửng sốt: "Bây giờ ư?"
Trương Nam gật đầu: "Phải. Nếu không nói bây giờ, tôi sợ sau này càng không thể nói được."
Chu Tình liếc nhìn bọn họ, rõ ràng thấy Lý Viện Viện hơi xấu hổ, giây lát sau, Lý Viện Viện bèn gật đầu nói: "Được."
Hai người họ ngồi xuống chiếc ghế trong vườn. Chu Tình đứng xa xa gọi điện cho Yến Tư Thành: "Anh đang ở đ