XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341250

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1250 lượt.

không? Có yêu không?
Có chứ.
Muốn nắm chặt tay nhau? Bạc đầu chẳng rời xa?
Muốn chứ.
Vậy yêu nhau thôi.
Kỳ thực khi Yến Tư Thành và Lý Viện Viện chính thức yêu nhau, về cơ bản nếp sống sinh hoạt vẫn không khác trước là mấy, nhưng mỗi khi bên nhau, Lý Viện Viện sẽ đan chặt tay mình vào tay anh, Yến Tư Thành cũng cười siết lấy tay cô, đôi tay mềm mại tới nỗi khiến anh không dám bóp mạnh. Buổi tối lúc từ thư viện hoặc sân tập trở về phòng, mỗi khi tạm biệt, Lý Viện Viện đều kiễng chân lên, hôn nhẹ lên mặt anh.
Thoạt đầu, hai người họ còn đỏ mặt, trầm mặc hồi lâu mới chúc nhau ngủ ngon, rồi ai về phòng nấy.
Nhưng lâu dần, tối nào Lý Viện Viện cũng thân mật với anh, khiến việc đó trở thành thói quen của họ.
Từ cái hôn nhẹ, theo thời gian, quan hệ dần dần sâu đậm hơn, một tháng sau, Lý Viện Viện đã thành công chuyển từ hôn má sang hôn môi.
Trường học cho nghỉ lễ Quốc tế lao động, cha mẹ Yến Tư Thành bảo anh cùng đi du lịch. Ba ngày không được gặp nhau, lúc Lý Viện Viện tạm biệt anh, còn hôn mãi lên môi anh. Nhưng bọn họ vẫn dừng lại ở đó, không tiến sâu hơn, vì cả hai người họ đều không làm được.
Lý Viện Viện cứ nghĩ ba ngày cũng chẳng quá lâu, nhưng Yến Tư Thành đi rồi, cô mới thấy mình đếm từng giây trôi qua, sáng sớm thức dậy liền nhắn tin cho anh, buổi trưa ăn cơm cũng gửi ảnh chụp cho anh, buổi chiều học ở thư viện, cũng nhắn tin trò chuyện với anh.
Yến Tư Thành cũng tương tự, thường xuyên gửi ảnh phong cảnh cho cô, có điều hơi khác một chút, Yến Tư Thành không hay nhắn tin dài dòng như cô, thường chỉ gửi ảnh rồi kèm ghi chú địa điểm.
Nhưng Lý Viện Viện không thấy buồn, vì cô biết anh là người như vậy, giỏi giang quyết đoán.
Đến tối, Lý Viện Viện nhắn tin chúc ngủ ngon, một lúc lâu sau, khi Lý Viện Viện sắp chìm vào giấc ngủ, điện thoại đột nhiên báo hiệu có tin nhắn, cô mở ra, liền nhìn thấy Yến Tư Thành gửi tới hình ảnh bầu trời đầy trăng sao sáng rỡ: "Viện Viện, rất nhớ em."
Năm chữ tựa dòng nước ấm dội khắp người cô, cô rúc vào trong chăn ôm ngực, thích thú đá tung chăn ầm ĩ lên. Khiến Chu Tình phải phàn nàn: "Định tạo phản hả!"
Lý Viện Viện hứng khởi dào dạt, nhỏ giọng nói: "Chu Tình, Tư Thành nói anh ấy rất nhớ tớ."
Chu Tình nín nhịn, ngày nghỉ lễ không có ai đi chơi cùng đã đủ chán nản, đêm dài cũng đã đủ tịch mịch, thế mà bây giờ trong phòng vẫn còn con bé mặt mày dào dạt tình ý thế này...
"Nghìn dặm trăng sáng gửi tương tư, Chu Tình, anh ấy rất nhớ tớ phải không."
Một con búp bê vải phi thẳng vào mặt Lý Viện Viện: "Mau chết đi!"
Lý Viện Viện chẳng màng tới cậu ta, nhắn tin gửi chữ "CHỤT" thật to cho anh.
Thật hạnh phúc, Lý Viện Viện thầm nghĩ, cả đời này được anh đối tốt như vậy, thực sự quá hạnh phúc.
Kỳ nghỉ ngắn ngày kết thúc, Yến Tư Thành được cha lái xe đưa về trường học, vừa xuống xe đã thấy Lý Viện Viện đứng chờ dưới cổng, cô tươi cười vẫy tay với anh. Yến Tư Thành mừng rỡ, vội xách túi xuống xe.
Yến Thành Quốc nhìn qua cửa sổ xe thấy Lý Viện Viện, liền sửng sốt ngỡ ngàng, cô bé này tuy vẫn khá tròn trĩnh, nhưng có vẻ gầy hơn nhiều so với trước, mặt mũi tròn trịa, lúc cười rộ lên còn có cả má lúm đồng tiền. Thấy ông nhìn mình, cô còn ngoan ngoãn cúi đầu chào. Yến Thành Quốc gật đầu tỏ ý đã biết, dõi theo Yến Tư Thành chạy tới bên cô bé, cô bé lập tức quay sang nhìn âu yếm.
Yến Thành Quốc mỉm cười, lái xe rời đi.
Đúng là thanh xuân dào dạt.
"Tư Thành." Lý Viện Viện vốn có đầy bụng lời nói định thổ lộ với anh, nhưng tới khi anh đứng trước mặt, ba ngày xa cách khiến cô đột nhiên không biết định nói gì. Tựa hồ nhìn thấy anh là đã thoả mãn lắm rồi.
Cô định giơ tay, ôm lấy anh, kiễng chân lên hôn.
Nhưng cằm đột nhiên bị nhấc lên, lần này không cần cô kiễng chân, mà anh cúi xuống, hôn mạnh lên môi cô.
Lý Viện Viện ngơ ngác mở to mắt, trước đây đều là cô chủ động, hôm nay Tư Thành lại...
Có lẽ là thiên tính của đàn ông, lúc Yến Tư Thành bắt đầu chủ động, điệu bộ liền phóng túng hẳn, anh liếm một vòng môi cô, làm cô hơi đê mê, rồi bỗng nhiên đánh bạo đưa lưỡi vào.
Cách thức mới mẻ, cảm giác tươi mới khiến mặt mũi hai người đều đỏ bừng lên. Nhưng ngay sau đó liền dừng lại.
Yến Tư Thành không tiếp tục nổi nữa, anh buông cô ra. Nhìn ánh mắt sáng long lanh của cô, anh bèn xoa đầu bảo: "Lần sau, tìm chỗ không người... rồi... tiếp tục."






Sau lễ Quốc tế lao động, trường học tổ chức khoá học bơi.
Hôm đầu tiên học các quy tắc đảm bảo an toàn, Lý Viện Viện liền sầu não. Từ trước tới giờ cô chưa từng xuống nước, chưa nói đến bơi, tới việc di chuyển dưới nước cũng chả nổi, nếu vừa xuống hồ bơi, cô liền chìm xuống thì biết làm thế nào đây?
Lý Viện Viện kể lể với Yến Tư Thành, Yến Tư Thành trầm ngâm giây lát rồi nói: "Kết quả thi cuối kỳ sẽ tính vào điểm học phần, nhất định phải biết bơi, anh nghe cậu bạn nói, tầm chạng vạng, khi các lớp đều tan học, hồ bơi vẫn mở cửa từ 5h40 tới 8h40. Mỗi ngày chúng ta tập thêm một lúc từ 6h40, cố gắng hơn người khá