Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.
Tư Thành thấy là cô thì hơi ngạc nhiên: "Viện Viện?"
Lý Viện Viện vươn tay sờ vào ngực anh, xấu hổ nói: "Mỹ lệ quá, chỉ mình em được nhìn thấy thôi."
Yến Tư Thành nhất thời dở khóc dở cười. Anh lia mắt ra xung quanh: "Viện Viện, anh còn chưa tan học..." Lý Viện Viện quay đầu lại, quả nhiên, bên cạnh có biết bao cặp mắt đang đổ dồn về phía họ.
Ban nãy tuy tiếng chuông đã reo lên, nhưng giáo viên của Yến Tư Thành còn chưa cho nghỉ, anh vừa lên bờ, đang chuẩn bị tới xếp hàng thì bị Lý Viện Viện ngăn lại.
Lý Viện Viện đỏ mặt tía tai, cả đời này, cô chưa từng thấy ngượng ngùng tới vậy.
Cô lấy lại khăn tắm, trùm lên đầu mình, rồi cắm đầu lao vào phòng thay đồ.
Tiếng cười trêu chọc của đám con trai vang lên tựa hồ muốn đốt cháy cả một tầng da lưng của cô.
Dọc đường từ hồ bơi về phòng ngủ, Lý Viện Viện không hé răng nửa lời, mặt mũi thì vẫn đỏ bừng.
Yến Tư Thành cũng im lặng sóng bước bên cô, cho tới tận lúc phải tạm biệt, Yến Tư Thành bỗng nhiên giơ cả hai tay ôm lấy mặt cô, cúi người hôn nhẹ lên môi cô: "Cảnh mỹ lệ của anh, chỉ mình Lý Viện Viện mới được nhìn thấy."
Lý Viện Viện chớp mắt, sau đó mím chặt môi, kiễng chân hôn chụt lại vào môi anh, Yến Tư Thành cũng mạnh mẽ đáp lại.
Lý Viện Viện đỏ mặt, lần này đổi chiêu cắn nhẹ lên môi anh.
Yến Tư Thành không giận, nghiêng đầu hôn sâu, hoàn thành nụ hôn nồng nhiệt đầu tiên của họ.
Có ý nghĩa khác hẳn với những nụ hôn phớt trước đây.
Mới mẻ, cẩn thận, e dè, sợ khiến đối phương không vui, nụ hôn rất tuyệt, rung động dâng tràn.
Trước khi mất hết không chế, Yến Tư Thành ép bản thân phải tự kết thúc: "Viện Viện, ngủ ngon nhé."
Lý Viện Viện xấu hổ gật đầu: "Ngủ ngon."
Song hai người họ không ai cất bước, tựa hồ chẳng muốn xa nhau, ở bên nhau đã được mười năm, nhưng chưa lúc nào giống hiện thời, dù một giây cũng chẳng muốn rời. Không hề giống kiểu càng ở gần nhau càng nhanh chán.
Thật mong sau này ngày nào cũng giống như hôm nay. Lòng ngập vui vẻ, vô lo vô nghĩ.
Hôm nào Lý Viện Viện và Yến Tư Thành cũng như hẹn cùng ở lại hồ bơi tập luyện tới khi trời tối hẳn.
Khác hẳn so với tưởng tượng trước đó, việc học bơi này, Lý Viện Viện tiếp thu nhanh hơn Yến Tư Thành. Lý Viện Viện càng ngày càng dễ dàng di chuyển dưới nước, nhưng Yến Tư Thành thì có vẻ vẫn còn căng thẳng.
Yến Tư Thành hiếm khi sợ hãi chuyện gì, Lý Viện Viện không khỏi hiếu kỳ hỏi anh có phải rất sợ nước không. Yến Tư Thành trầm ngâm giây lát rồi đáp: "Hồi nhỏ lúc ở phủ công chúa, anh từng bị rơi xuống nước, suýt nữa thì chết đuối."
Lý Viện Viện ngẩn ra, lặng lẽ sờ lên đầu anh: "Yên tâm, em sẽ cứu anh."
Cô cũng mới biết lõm bõm được đôi chút, cứu anh kiểu gì.
Yến Tư Thành nhoẻn cười: "Ừ, anh biết rồi."
Luyện tập một lúc, Lý Viện Viện thầm thì bảo Yến Tư Thành rằng cô phải đi vệ sinh, anh ở đây chờ cô. Yến Tư Thành gật đầu đáp ứng.
Lúc Lý Viện Viện rửa tay sạch sẽ đi ra, chợt thấy gần hồ bơi xôn xao ầm ĩ: "Có người bị chuột rút rồi!"
"Giáo viên! Cứu người!"
"Cậu ta bị chuột rút!"
Tiếng hô hoán phát ra từ chỗ của Yến Tư Thành! Lý Viện Viện giật mình, chẳng kịp nghĩ ngợi, vội vội vàng vàng chạy tới.
Yến Tư Thành câu trước vừa nghe thấy có cô nữ sinh bị chuột rút được đưa lên bờ, câu sau lại nghe tiếng hét: "Ôi trời ơi, ngã chảy máu đầu rồi!"
"Sao ở đây lại lát gạch men trơn thế này!"
Yến Tư Thành ngẩng đầu trông, chỉ thấy đám đông tụ tập lại, chẳng nhìn rõ được gì. Anh bỗng nhiên dấy lên dự cảm không lành, vội vã lần theo mép thành bể tới xem, đẩy người ra, nhìn vào bên trong, áo tắm màu phấn hồng, làn da tựa hồ trắng bệch như ngọc, người nằm trên mặt đất, chính xác là Lý Viện Viện.
Bấy giờ, đầu cô đập vào một viên gạch men, phần gáy túa đầy máu, trộn lẫn với nước trên sàn...
Kết Thúc
Yến Tư Thành trông bên giường Lý Viện Viện cả buổi tối, trong lúc đó giám thị và khá nhiều bạn học đều tới thăm, ai nấy lục tục đến rồi lại đi, trên đầu Lý Viện Viện đang quấn một vòng băng vải, sắc mặt tái nhợt, lồng ngực thở phập phồng, vẫn chưa tỉnh lại.
Yến Tư Thành nhìn cô, lòng ngập tràn tự trách.
Anh không bảo vệ tốt cho cô, khiến cô bị thương.
Đột nhiên, mắt cô hơi động đậy, Yến Tư Thành thoáng chốc liền khá hơn: "Viện Viện?" Anh gọi cô, thấy cô từ từ mở mắt ra: "Em có thấy đau ở đâu không? Có chóng mặt không, uống nước nhé?"
Rõ ràng là, lần đầu tiên bọn họ hoán đổi không-thời gian, chính là lúc Lý Viện Viện và Yến Tư Thành rơi xuống vách núi, mà chắc Lý Viện Viện và Yến Tư Thành ở đây cũng đồng thời bị ngã nhào xuống. Lúc bọn họ bị ngã... đã vô tình kết mối liên hệ khó lòng giải thích nổi.
Lý Viện Viện sờ lên cái đầu quấn đầy băng gạc của mình, đoạn thốt: "Tôi phải trở về." Cô giãy dụa xuống giường: "Tôi phải về, chồng tôi ở đó, tôi phải về với anh ấy."
Yến Tư Thành định kéo cô ta lại, song Lý Viện Viện không hiểu sao đột nhiên trở nên mạnh mẽ, tránh thoát được Yến Tư Thành, xông thẳng tới bên cửa sổ.
Yến Tư Thành vội vã sải chân ké