Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.
hiếc quần lót của Hiểu Khê. Thời khắc nhìn nhau trần trụi như bây giờ khiến Hiểu Khê cảm thấy run rẩy, có lẽ là do lạnh, cũng có thể là do sợ hãi. “Bảo bối” của Nguyên Kiệt đã cương cứng. Giây phút này Hiểu Khê thực sự nhận thức được rằng, mình sắp sửa phải nói lời tạm biệt với những tháng ngày ngây thơ, trong trắng. Giây lát, “bảo bối” của Nguyên Kiệt bắt đầu quanh quẩn xung quanh lãnh địa ẩn mật của cô. Hiểu Khê né tránh theo bản năng.
“Đừng có tiến vào, đừng có tiến vào!” Hiểu Khê kêu lên, suýt chút nữa thì bật khóc. Cô cứ né tránh mãi, Nguyên Kiệt cũng chẳng tìm được góc độ nào để tiến vào, trên trán lấm tấm đầy mồ hôi. Sau hơn mười phút vật lộn, cuối cùng Nguyên Kiệt cũng dừng lại, nhanh chóng bước vào trong phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách từ trong phòng tắm vọng ra khiến Hiểu Khê cảm thấy vô cùng hỗn loạn.
Đúng vậy, không phải vào lúc này, không phải vào tối nay. Cũng giống như nhân vật Jack đã nói trong bộ phim Titanic: “You’re going to get out of here. You’re going to go on. You’re going to make lots of babies and you’re going to watch them grow. You’re going to die and old, an old lady in her warm bed, not here, not this night”. [“Em sẽ rời khỏi đây. Em sẽ tiếp tục sống. Em sẽ có những đứa con và nhìn chúng lớn lên. Em sẽ chết già trên một chiếc giường ấm, không phải ở đây, không phải đêm nay.”'>
Đêm đó, cả hai người chỉ ôm lấy nhau rồi chìm vào giấc ngủ.
Ban ngày thực sự nhớ anh, ban đêm thực sự muốn có anh
Phụ nữ nói “em nhớ anh” thì thực sự họ đang nhớ nhung, còn đàn ông nói “anh nhớ em”, thực tế chính là “anh muốn có em”.
Tình yêu xa cách không đáng tin, trừ phi cả hai người đều có vấn đề về tinh thần. Yêu là phải chạm mặt, tiếp xúc với nhau, yêu mà không động được đến nhau thì đúng là xa rời thực tế.
Giai Hân cuối cùng cũng đi công tác về, chị tặng cho Hiểu Khê một bộ sản phẩm dưỡng da của hãng Estee Lauder kèm theo câu nói: “Hãy nhớ kĩ, đôi mắt sẽ tiết lộ tuổi tác của em đó.” Mặt Giai Hân cười tươi như hoa, xem ra lần công tác này đã thành công mĩ mãn.
Trước đây, nghe bạn bè bàn tán, khen ngợi rằng kem dưỡng vùng da quanh mắt của Estee Lauder rất tốt, hơn nữa Hiểu Khê đã qua tuổi hai mươi lăm, chăm sóc tốt cho đôi mắt là rất quan trọng. Còn Giai Hân luôn luôn tỉ mỉ, chu đáo, lần này mang sản phẩm xa xỉ tặng cho cô khiến Hiểu Khê cảm động đến phát khóc.
“Thế thì tốt, thế thì tốt. Như vậy trước khi thành một cái gì đó đặc biệt hơn, có thể từ từ mà quan sát.”
Sau khi tiễn Giai Hân xuống dưới nhà, quay lại nhìn vào sản phẩm dưỡng da của hãng Estee Lauder mà cô hằng mong ước bấy lâu, Hiểu Khê không khỏi bất ngờ vì cô chẳng hề có chút hứng thú nào cả. Trước đây, cô vẫn luôn cho rằng mình là một người theo chủ nghĩa vật chất. Vào lúc này, cô nhận ra rằng bản thân mình cũng không yêu thích vật chất như mình tưởng.
Cứ như vậy, ngày hôm nay, vào lúc Hiểu Khê còn đang đi làm thì Nguyên Kiệt đã bay tới Quảng Châu công tác. Lần công tác này khiến Hiểu Khê vô cùng lo lắng. Nhưng cô không hiểu tại sao mình lại lo nữa. Tóm lại, cô cảm thấy cơ thể mình chỗ nào cũng khó chịu và mệt mỏi.
Nguyên Kiệt nói công ty anh ở Quảng Châu vô cùng hỗn loạn, phải bắt đầu lại từ con số không, anh sẽ bận rộn tới mức không có đêm ngày.
Lúc đầu, ngày nào Nguyên Kiệt cũng gọi điện hoặc nhắn tin cho Hiểu Khê, kể cho cô nghe hôm nay mình đã làm những gì, công việc ở đó có gì tiến triển. Cho nên, Hiểu Khê cũng cảm thấy an lòng hơn.
“Em rất nhớ anh.” Hiểu Khê nói. Đây là lần đầu tiên cô chủ động thổ lộ lòng mình. Nằm trong chiếc chăn ấm áp, nói chuyện điện thoại với anh, đó chính lúc mà cô cảm thấy ngọt ngào nhất.
“Vậy lúc này em đang nghĩ gì?”
“Em đọc thấy trên tạp chí họ có nói: Khi phụ nữ nói ‘em nhớ anh’ thì thực sự họ đang nhớ nhung, còn đàn ông nói ‘anh nhớ em’, thực tế chính là anh muốn có em.” Cách nói năng của Hiểu Khê bắt đầu trở nên táo bạo hơn.
“Vậy câu nói của em vừa rồi là thuộc loại nào thế?” Nguyên Kiệt truy hỏi thêm.
“À, ban ngày em thực sự nhớ anh, còn ban đêm em thực sự muốn có anh.”
“Ha ha, Hiểu Khê, em đúng là rất đáng yêu!” ở đầu dây điện thoại bên kia, Nguyên Kiệt bật cười sung sướng.
Tạo lập sự nghiệp của riêng mình, bắt đầu từ con số không, nhất định sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn. Bây giờ hai người cách xa nhau như vậy, cô cũng chẳng giúp đỡ được anh điều gì, khiến cho anh vui vẻ hơn một chút, là điều duy nhất mà Hiểu Khê có thể làm được.
“Hiểu Khê, nghe thấy giọng nói của em, anh cảm thấy rất khó chịu.” Giọng nói của Nguyên Kiệt đột nhiên rất quái lạ, tự nhiên trầm hẳn lại.
“Anh sao thế?” Hiểu Khê cẳng thẳng hỏi han, thực sự không hiểu tại sao đột nhiên anh lại như thế. ở đầu dây bên kia, anh vẫn trầm lặng không nói gì, cô đã nghe thấy hơi thở nặng nề của anh. Đến lúc này, Hiểu Khê mới hiểu ra, giữa lúc đêm muộn, có lẽ khao khát của anh lại trào dâng rồi.
“Vậy phải làm thế nào?” Hiểu Khê thực sự không biết phải dùng cách gì để giúp anh dễ chịu hơn. Ở tận nơi xa xôi này