Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341385
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.
khăn, cô bắt đầu thử giải quyết thông qua mạng. Làm phiền Giai Hân hay Trác Nhiên mãi cũng không phải là một phương pháp lâu dài, bọn họ đều có những việc riêng của mình.
Nghĩ vậy, Hiểu Khê liền quyết định đi mua tập giấy viết thư đẹp nhất, tìm chiếc bút chuyên dùng để kí tên, bắt đầu ngồi dưới ánh đèn viết thư cho anh. Vào thời đại thư điện tử qua lại thần tốc, Hiểu Khê vẫn muốn dùng cách cổ xưa, nguyên thủy nhất. Tâm hồn khao khát lãng mạn này, Nguyên Kiệt nhất định có thể hiểu được. Hiểu Khê tin điều ấy.
“Kiệt!
Đã rất lâu em không viết thư cho người khác, cũng lâu lắm rồi không cầm bút viết, hôm nay mới nhận ra rằng chữ của mình thật quá xấu. Anh đọc được thì đừng có cười em đấy!
Hai chúng ta đã chia xa hơn nửa tháng nay, nhưng từng giây từng phút em đều nhớ đến anh, nghĩ xem anh đang làm gì, nghĩ xem liệu anh có ăn ngon, ngủ tốt hay không. Cũng giống như con hồ li chờ đợi tình yêu trong câu chuyện cổ tích Hoàng tử bé, vô cùng khát khao nhưng cũng luôn luôn lo lắng không yên.
Là con người trước kia luôn theo đuổi sự hoàn mĩ, em không bao giờ tin rằng có một ngày mình lại có thể nhớ nhung một người đến vậy, lo âu về một người như thế. Tuy nhiên bây giờ, cuối cùng em đã tin. Em rất cảm kích vì chúng ta đã gặp gỡ rồi yêu nhau, để cho em có thể được nếm mùi vị nhớ da diết một ai đó. Tuy rằng hiện nay chúng ta xa cách ngàn dặm, nhưng em cảm thấy mọi thứ xung quanh đều in đậm hình bóng của anh.
Lúc anh còn ở bên cạnh, em chưa từng nhận ra anh quan trọng đối với em như vậy. Giờ đây, khi anh đã đi tới một chân trời xa vời vợi, em mới chợt phát hiện ra, anh đã chiếm trọn cả trái tim em từ lúc nào chẳng hay.
Cho dù kết cục có thế nào đi chăng nữa, cũng phải tin tưởng rằng, cuối cùng chúng ta nhất định sẽ được ở bên nhau mãi mãi. Cho dù khó khăn, khổ sở, trở ngại đến thế nào, em cũng sẽ đợi anh, đợi đến ngày chúng ta trùng phùng. Bởi vì anh chính là người mà em mãi mới tìm được, anh chính là tình yêu, khó khăn lắm em mới dám đặt niềm tin vào.
Em chờ anh.
Chúc anh bình an!
Hiểu Khê Đêm muộn, ngày 03 tháng 12”
Lúc viết xong bức thư này đã hơn mười hai giờ đêm, cô lặng nhìn đống giấy bị vò nát bên cạnh bàn. Nguyên Kiệt chẳng thể nào biết rằng bức thư này Hiểu Khê đã viết đến lần thứ năm mới xong. Đến khi anh nhận được, không biết sẽ có cảm giác gì đây? Để cho Nguyên Kiệt không quên hình bóng mình tại môi trường hoàn toàn mới mẻ, Hiểu Khê còn đến hiệu ảnh rửa năm kiểu đẹp nhất. Bản thân cô không thể ở cạnh anh thì anh vẫn có thể nhìn thấy những bức ảnh của cô, như vậy thì không thể nào nhanh chóng quên cô được.
Hiểu Khê thận trọng để phong thư cùng mấy bức ảnh vào trong bao bì chuyển phát nhanh EMS. Trên đường quay về, đi qua tiệm quần áo, cô nhìn thấy rất nhiều quần áo và đồ lót của nam giới. Cô vào trong đi dạo rất lâu, đột nhiên muốn mua tặng cho Nguyên Kiệt. Nhưng lúc ấy, cô lại phát hiện mình chẳng biết anh mặc cỡ nào, cuối cùng đành phải từ bỏ ý định. Lúc rời khỏi tiệm, cô liên tục quay đầu nhìn lại một cách đầy tiếc nuối.
Trên đường về, cô nhớ tới con hồ li trong câu chuyện cổ tích Hoàng tử bé. Lúc nhỏ, nghe bố kể còn ngây ngô mơ màng, thế nhưng từ khi lên đại học, lúc đọc lại, cô bất ngờ bật khóc đến ướt hết cả gối, rất đau thương, rất xót xa cho con hồ li đó. Bản thân cô lúc này cũng giống con hồ li ấy biết bao, cũng giống như khi con hồ li nói với Hoàng tử bé: “Buổi chiều bốn giờ cậu tới thì bắt đầu từ ba giờ, tôi đã cảm thấy hạnh phúc rồi. Thời gian càng đến gần, tôi lại càng cảm thấy hạnh phúc. Đến khoảng bốn giờ, tôi bắt đầu đứng ngồi không yên, tôi nhận ra được cái giá của hạnh phúc. Nhưng nếu cậu đến tùy tiện đến thì tôi sẽ chẳng biết phải chuẩn bị tốt tâm lí của mình từ lúc nào...”
Nguyên Kiệt hiện đang ở phương Nam xa xôi, liệu có hiểu được tâm tình lúc này của Hiểu Khê chăng?
Tình yêu của mình, một khi đã bắt đầu thì không muốn dừng lại nữa
“Thực sự từ bỏ, thực sự chia tay, không phải nói chuyện là có thể phân định rạch ròi được. Thực sự chia tay không cần phải nói ra, không vì lý do gì mà kết thúc, dần dần tan biến không để lại chút dấu vết. Nếu người đó thực sự yêu thương, không nỡ rời xa cô, làm sao có thể nói ra những lời như kiểu bảo cô hãy thử suy nghĩ đến những người đàn ông khác chứ?
Tình yêu cũng giống như một dòng sông, chảy đến đâu thì biết đến đấy. Những gì chúng ta có thể làm được chỉ là chảy theo.
Đàn ông và phụ nữ hoàn toàn khác nhau. Phụ nữ nói chia tay có đôi khi chỉ là lời nói lúc tức giận, hoặc để chờ đợi phản ứng của người kia. Còn đàn ông nói chia tay tức là anh ta đã suy nghĩ một cách kỹ càng.”
Hiểu Khê nhẫn nại chờ đợi phản ứng của Nguyên Kiệt sau khi nhận được bức thư đó. Nhưng đã hơn một tuần nay, Nguyên Kiệt vẫn chưa có bất cứ hồi âm gì. Anh chưa nhận được sao? Không thể nào, EMS nhất định sẽ phái nhân viên đưa thư tới tận tay người nhận. Hiểu Khê vô cùng lo lắng, buổi tối cô gọi điện cho Nguyên Kiệt, không phải máy bận thì là tắt máy. Hiểu Khê cảm thấy