Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.

, vào những lúc anh thực sự cần cô, cô lại chẳng thể làm được gì cho anh. Thảo nào, mọi người thường nói tình yêu xa cách thường rất khổ sở và không hiện thực.
“Hiểu Khê, anh rất nhớ em, anh khao khát muốn có được em. Em có nhớ anh không?” Giọng nói của Nguyên Kiệt càng thêm trầm lắng, nặng nề.
“Em nhớ anh, nhớ đến mức sắp phát điên lên đây!” Đúng vậy, Hiểu Khê nhớ Nguyên Kiệt, cô đột nhiên cảm thấy chỉ cần bản thân nghĩ cái gì thì nói luôn điều đó ra. Cho dù không thể khẳng định điều đó có thể duy trì được bao lâu, ít nhất là trong khoảnh khắc này, cô thực sự nhớ anh, nỗi nhớ từ tận đáy con tim.
“Hiểu Khê, cơ thể em có phản ứng gì không? Em thử kiểm tra xem có ướt hay không?”
Quyến luyến với Nguyên Kiệt bên điện thoại lâu như vậy, cô lấy tay thử sờ xuống và thấy cơ thể cũng có đôi chút phản ứng, nhưng chưa đến mức phản ứng mãnh liệt. Nói cho cùng, chiếc cửa dục vọng đó vẫn chưa mở ra, cho nên phản ứng mới chưa kịch liệt, mạnh mẽ đến vậy.
“Ừm, có ươn ướt.” Hiểu Khê thẹn thùng đáp lời.
“Được, vậy máy chiến đấu của anh bắt đầu khởi động nhé, em đã chuẩn bị kĩ càng chưa?”
“Rồi.”
“Được, vậy hãy mở rộng hai đùi ra! Mở rộng ra một chút, máy chiến đấu của anh tới ngay thôi. Anh phải công phá phòng tuyến của em!” Nguyên Kiệt ở đầu kia điện thoại bắt đầu phát ra những tiếng kêu rên. “Hiểu Khê, em kêu đi, anh muốn được nghe tiếng kêu của em!” Nguyên Kiệt khẽ nói.
Nói thực lòng, Hiểu Khê chưa từng trải qua những khoái cảm và cao trào kiểu đó nên không biết phải kêu thế nào. Nhớ lại trước kia đã từng xem qua một số phim, cô bèn học theo cách kêu của các nữ nhân vật chính.
“A.. a... a...” Để cho anh cảm thấy dễ chịu hơn, cô rên lên.
“Ổ, chính là như vậy, baby, to lên một chút nữa! Em thấy dễ chịu không?”
“Ừm, dễ chịu lắm.” Hiểu Khê phát huy tối đa trí tưởng tượng của mình, tưởng tượng anh đang ở bên cạnh cô.
“Baby à, tiếp tục kêu đi, kêu nhanh lên chút nữa, anh sắp tăng tốc tấn công đây.” Giọng nói của Nguyên Kiệt càng thêm trầm lắng. Hiểu Khê của lúc này chính là một chú mèo ngoan ngoãn vâng lời.
“Á! Á! Á!” Hiểu Khê bắt đầu kêu gấp gáp hơn. Hơi thở của anh ở đầu kia lại càng thêm gấp gáp. Hiểu Khê có thể cảm nhận rằng anh tấn công càng thêm mãnh liệt. Trong lòng thầm nghĩ, chắc hẳn anh sắp qua cơn thèm khát đó rồi, sắp qua rồi...
Cuối cùng phong ba bão táp cũng lắng dịu. Lát sau, anh nói: “Được rồi.”
“Anh đã dễ chịu hơn chưa?” Hiểu Khê hỏi han một cách quan tâm.
“Ừm, Hiểu Khê, em thật quá đỗi quyến rũ. Em trong tương lai đúng là vô cùng đáng kỳ vọng đó.” Nguyên Kiệt ở đầu dây bên kia không ngừng tán tụng.
“Là do anh dụ dỗ, dẫn dắt đấy thôi.” Hiểu Khê thật thà đáp. Lúc này, cô cảm thấy toàn thân mình mồ hôi đầm đìa.
“Baby, anh phải đi tắm rửa qua một chút, em nghỉ ngơi sớm đi nhé!”
“Vâng.” Hiểu Khê dập điện thoại. Bỗng nhiên, cô nhận ra rằng quần lót của mình đã ướt. Nếu Nguyên Kiệt có ở đây thì tốt biết mấy. Nếu như có thể gối đầu lên cánh tay anh ấy thì sung sướng biết bao. Cuối cùng, cơn buồn ngủ ập tới, cô dần dần chìm vào giấc mộng.
Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, Hiểu Khê lên mạng tra cứu mới biết ra rằng hành động tối qua của hai người được gọi là “làm tình qua điện thoại”. Tình yêu với khoảng cách xa xôi, không thể tiếp xúc thân mật, chỉ có thể thông qua những cách này mà thỏa mãn nhu cầu mà thôi. Đột nhiên nhớ lại câu nói “người yêu không động được vào nhau”, những người yêu nhau mà không được ở gần nhau, thực sự không phải là gian khổ thông thường. Đột nhiên Hiểu Khê cảm thấy như trước mặt mình là cả một hòn núi lớn, nhưng bản thân cô đâu phải là Ngu Công? [Xuất phát từ câu thành ngừ Ngu Công dời núi của Trung Quốc.'>
Để duy trì tình yêu, hai người tiếp tục quyến luyến mấy lần như vậy qua điện thoại. Nhưng sau khi trải qua vài lần, dần dần cũng cảm thấy tẻ nhạt, vô vị, nghe thấy tiếng mà chẳng chạm đến được, Hiểu Khê có thể cảm nhận được sự khó chịu nơi anh. Những ngày sau đó, Hiểu Khê gọi điện thoại cho anh nhưng anh không nghe máy. Anh đang làm gì nhỉ? Đang đi tắm? Hay đang trong nhà vệ sinh? Hiểu Khê không ngừng đưa ra những lí do. Cô không dám tự mình đoán mò, nhưng càng không dám đoán biết thì càng cảm thấy khó chịu. Tình cảnh này của Hiểu Khê thật ứng với câu thơ: “Mới nhíu đầu mày đã trĩu nặng tim”.






Anh ấy đang trốn tránh, công việc bận rộn chỉ là một cái cớ mà thôi
“Đàn ông nói bận chỉ là một cái cớ, quan trọng là có lòng hay không thôi. Phụ nữ thường lấy sự bận rộn của đàn ông làm cớ để tự dối mình, dối người.
Nghi ngờ, đoán mò, chi bằng tin tưởng. Cứ tra hỏi, gặng tìm chi bằng dịu dàng quan tâm.
Trên thế giới này có rất nhiều việc khiến ta lực bất tòng tâm, ví dụ như những bệnh nhân trong phòng trị liệu, mắt nhìn mình dần dần đi về cõi vĩnh hằng, hay như những cô gái đắm chìm trong biển tình đang bất lực nhìn tình yêu dần dần tuột khỏi tầm tay.”
Cầu người không bằng cầu mình, Hiểu Khê đặt hết kì vọng, mong muốn gửi gắm vào mạng Internet, có gì nghi ngờ hay khó


XtGem Forum catalog