Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
hật tổ, dập đầu ba cái. Ung Hòa Cung là chốn linh thiêng vô cùng đông đúc, tràn ngập khắp nơi là mùi hương khói, đến mức lúc bước ra ngoài cửa quần áo của Hiểu Khê đã ảm đầy mùi hương.
Thứ hai, cô đã đi mua sắm một trận đã đời, mua liền một lúc ba bộ váy. Nhất định phải khiến cho bản thân càng ngày càng đẹp hơn.
Thứ ba, cô ra siêu thị chọn lựa sườn heo và rong biển loại thượng hạng, nấu cho mình một nồi canh sườn heo rong biển nóng hổi đầy chất dinh dưỡng. Trên thế gian này, ngay bản thân mình còn không thương lấy chính mình thì còn mong chờ ai nữa? Sau khi ăn xong nồi canh nóng hổi đó, cô bắt đầu cảm thấy trái tim mình dần ấm áp hơn. Không còn tình yêu, có đồ ăn ngon cũng không tệ chút nào.
Tất cả các đồng nghiệp trong công ty lần lượt biết tin Hiểu Khê thất tình, mọi người đều đối xử với cô rất tốt. Có lẽ kẻ yếu đuối thường hay được người khác thương hại. Ví dụ như chị kế toán ở công ty, ngày trước lúc nào cũng phải kiểm tra đi kiểm tra lại mấy hóa đơn dự chi mà Hiểu Khê mang đến, bây giờ vừa nhìn thấy cô mang giấy lĩnh tiền đến đã nói: “Hiểu Khê, chị có thể giúp gì được cho em không?” Trước kia, ngay cả khi Hiểu Khê bận tới mức đầu óc quay cuồng, không phút nghỉ ngơi mà cũng chẳng có ai thèm hỏi cô đã ăn trưa chưa, bây giờ ngay cả cô lễ tân Tiểu Mĩ cũng chạy qua hỏi han: “Hiểu Khê à, trưa nay có cần tôi gọi giùm cô một suất cơm của hãng YOSHINOYA không?” Ngày trước, Lưu Hiên luôn luôn đưa ra cảnh cáo thái độ làm việc không tập trung của Hiểu Khê, giờ anh gọi cô đến phòng làm việc và nói: “Hiểu Khê, nếu như em cảm thấy tâm trạng không ổn, anh có thể cho em nghỉ phép, đi du lịch giải tỏa tinh thần đi!” [YOSHINOYA là chuỗi cửa hàng cơm thịt bò nổi tiếng, có lịch sử lâu đời đến hàng trăm năm của Nhật Bản.'>
“Được bao lâu thế anh?”
“Em muốn được bao lâu? Nửa tháng đã đủ chưa?” Đây là kì nghỉ dài nhất mà công ty cho, hơn nữa còn là nghỉ phép có lương nữa.
Hiểu Khê im lặng không nói gì, hình như không chút động lòng trước kì nghỉ phép vừa dài vừa có lương này.
“Thế nào? Vẫn chưa hài lòng sao? Em muốn đi đâu mà nửa tháng nghỉ phép cũng không đủ?”
“Em muốn đến một “thế ngoại đào nguyên” [Một thế giới tươi đẹp, ở đó con người được sống hạnh phúc, an nhàn, thảnh thơi'>, cả đời chẳng muốn quay về nữa.” Hiểu Khê trả lời với thái độ vô cùng khác thường.
“To gan, không ngờ em còn học cách trêu chọc cấp trên nữa đấy!”
Sau đó, giọng của Lưu Hiên lại dịu nhẹ đi đôi chút, có vẻ rất quan tâm: “Em không sao chứ?”
Hiểu Khê mím chặt môi, khẽ cười không nói thêm gì.
“Thất tình thì có gì to tát chứ, vậy mà mọi người lại cứ làm cho loạn xạ hết cả lên.”
“Hiểu Khê, em thay đổi rồi.”
“Thay đổi thế nào ạ?”
“Em giờ đây tâm sự đầy mình, em bắt đầu phòng bị trước người khác. Một Hiểu Khê ngây thơ, lãng mạn trước kia chẳng bao giờ tìm lại được nữa. Em không còn là Hiểu Khê mà anh đã từng quen biết.” Giọng nói của Lưu Hiên trở nên buồn buồn, làm cho không khí trong phòng dường như ngưng đọng. Đúng vậy, trong kí ức của anh, Hiểu Khê luôn là một cô gái có nụ cười vui vẻ, tươi tắn khi phơi sách dưới nắng ấm, một cô gái khoáng đạt, mạnh mẽ không bao giờ bị đánh bại hay gục ngã bởi bất cứ chuyện gì.
Nghe thấy những lời này Hiểu Khê lại một lần nữa lựa chọn im lặng. Cô ngồi trên chiếc ghế trước mặt Lưu Hiên rất lâu, rồi bỗng đứng dậy nói: “Anh có tin không, em vẫn có thể mỉm cười, hơn nữa còn xán lạn, tươi tắn hơn trước kia gấp ngàn lần. Đây có lẽ chính là điểm duy nhất khác biệt với trước kia thôi. Cảm ơn lãnh đạo đã quan tâm.” Nói xong câu này, Hiểu Khê ưỡn ngực, thẳng người đi nhanh ra khỏi phòng, chẳng khác nào chú gà trống kiêu hãnh chuẩn bị bước vào trận chiến.
Thật thế, rất nhanh sau đó, Hiểu Khê lại tươi cười vui vẻ trở lại, cứ như thể chuyện thất tình, đau khổ chưa từng xảy ra, như thể trong cuộc đời cô, chưa bao giờ xuất hiện Nguyên Kiệt vậy, các đồng nghiệp đều lặng thầm hâm mộ sự hồi phục phi thường của cô, chỉ mỗi Lưu Hiên là vẫn lo lắng mà thôi.
Mấy hôm sau, Lưu Hiên đặt một tấm thẻ trước mặt cô. “Hiểu Khê, cho em cái này!” Thẻ gì vậy? Cô cầm lên xem thì ra đó là tấm thẻ hội viên SPA.
“Tại sao anh lại cho em? Nếu như anh không cho em một lí do khiến em tâm phục khẩu phục thì nói gì em cũng không nhận đâu.”
“Nếu như anh nói đây là phúc lợi dành cho đồng nghiệp thất tình thì sao?” Lưu Hiên nhìn cô với ánh mắt tràn trề hi vọng. Ngay lúc này, cô bé lễ tân liền bước tới nói: “Phúc lợi gì thế anh? Sao em chưa nghe thấy bao giờ nhỉ?”
“Lưu Hiên, ý của anh chính là mỗi một nữ đồng nghiệp bọn em đều được phát một tấm thẻ hội viên SPA coi như phúc lợi của công ty ạ? Em không nghe nhầm đấy chứ?” Tiểu Mĩ vui mừng vỗ tay reo lên.
“Ừm, em không nghe nhầm đâu.” Nói xong, Lưu Hiên liền nhanh chóng quay về vị trí của mình.
“Có thật không?” Tiểu Mĩ muốn xác nhận lại với Hiểu Khê.
“Lời lãnh đạo nói, làm sao có chuyện giả được?” Hiểu Khê đáp rồi cất chiếc thẻ SPA đi.
Đọc sách, tạp chí, xem kịch, xem phim Mĩ, rồi đến chương trình Khang Hy tới rồi [Là một chương trình giải trí tổng