Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.
, ngày mai là mọi chuyện sẽ qua đi thôi.” Lưu Hiên nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc cô, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu sưng húp của cô và an ủi. Trước kia, Hiểu Khê vẫn luôn tin rằng, dù có gặp phải bất cứ chuyện gì thì cuối cùng sóng gió cũng sẽ qua đi, ngày mai trời lại sáng. Nhưng lần này, cô thực sự không dám khẳng định, ngày mai liệu có lại là một ngày nắng vàng rực rỡ hay không?
“Yên tâm đi, vẫn còn có anh, có anh luôn ở bên cạnh em. Chỉ cần em không đẩy anh ra, anh tuyệt đối sẽ luôn ở bên cạnh em. Anh nhất định sẽ không đến một thành phố khác, lại càng không sang thế giới bên kia.” Lưu Hiên ôm chặt lấy Hiểu Khê, dìu cô vào thang máy để đưa về nhà. Hiểu Khê lúc này chẳng khác nào một con thú bé bỏng bị thương, toàn thân run rẩy. “Em hãy nghỉ ngơi đi nhé, đừng có suy nghĩ gì quá nhiều.”
“Xin anh - đừng - đi - đừng - rời - khỏi - em.” Hiểu Khê nấc nghẹn từng chữ nói.
Luu Hiên đặt ly nước ấm xuống bên đầu giường của Hiểu Khê rồi lặng lẽ ngồi bên giường.
“Cảm ơn anh vì đã ở bên em, lúc em cảm thấy đau khổ và tuyệt vọng nhất.” Hiểu Khê mở mắt, giọng nói thều thào, yếu ớt, giống như một chú mèo con đang bị ốm.
“Cô bé ngốc nghếch.” Lưu Hiên cảm thấy hơi kinh ngạc nhưng ngay sau đó anh mỉm cười đáp lại.
Hiểu Khê không đi dự tang lễ của Giai Hân, nghe nói tro cốt của chị được mang về Thiên Tân. Hiểu Khê nằm thượt trong căn nhà của mình, cô chẳng còn chút sức lực để đứng dậy bước đi nữa. Cô không thể tin nổi đây là sự thật. Giai Hân cứ thế lặng lẽ ra đi, không để lại bất cứ manh mối nào, nếu có cũng chỉ là một đống những câu đố không lời giải đáp mà thôi.
Những lúc trong lòng đau đớn tột cùng, Hiểu Khê biết mãi mãi luôn có một người đàn ông ở bên cạnh cô, đó chính là bố. Tháng nào, cô cũng gọi điện thoại đường dài về cho ông, cũng có lúc ông đi đánh cá ngoài khơi xa nên không liên hệ được với, mỗi tháng chỉ thường về nhà hai lần, đầu tháng và cuối tháng.
“Bố ơi...” Hiểu Khê vừa nhấc máy lên thì đã không ngừng được tiếng khóc nấc, rồi không thốt lên được lời nào nữa.
“Công chúa bé nhỏ của bố, lại có chuyện gì xảy ra thế? Mau nói cho bố nghe nào!” Bô cô ở đầu dây bên kia vô cùng lo lắng.
“Bố ơi, anh ấy đi mất rồi, anh ấy không cần con nữa.” Hiểu Khê khóc như mưa.
“Đừng khóc, đừng khóc nữa, bảo bối, vẫn còn bố đây mà, vẫn còn bố đây mà.” Giọng nói của bố Hiểu Khê trầm lắng mà ấm áp, giống hệt như một liều thuốc trấn tĩnh tinh thần khiến cho Hiểu Khê bình tĩnh lại được đôi phần.
“Vâng.” Cuối cùng Hiểu Khê cũng gạt nước mắt nói.
“Hiểu Khê, cậu ta đi rồi, chỉ có thể nói một câu là hai đứa con hữu duyên vô phận, cậu ta không phải là hoàng tử của con, cậu ta chỉ là một chú ếch. Yên tâm đi, chắc chắn một hoàng tử đang ở trạm kế tiếp chờ con đấy!”
“Nhưng mà, bố ơi, con thực sự cảm thấy anh ấy chính là hoàng tử của con.”
“Bảo bối à, đó chỉ là suy nghĩ của con, con cảm thấy cậu ta là hoàng tử của mình, nhưng cậu ta lại không cho rằng con là công chúa của cậu ta. Có lẽ, cậu ta là một ông vua tham lam, cậu ta muốn có rất nhiều, rất nhiều phi tần, mĩ nữ.” Bố vẫn cứ an ủi cô giống như đang kể chuyện vậy, trong mắt bố, Hiểu Khê mãi mãi là cô gái bé nhỏ chưa trưởng thành cuộn tròn trong lòng ông, chớp nhẹ đôi mắt to, nghiêng đầu lắng nghe truyện cổ tích.
“Dạ được, con biết rồi ạ.” Hiểu Khê dập máy, cảm thấy tâm trạng đã tốt hơn đôi phần.
Nhân sinh vô thường, thế sự khó đoán! Người bạn thân thiết nhất của bạn hôm nay còn khỏe mạnh nhưng rất có thể ngày mai đã rời bỏ bạn đi xa, người yêu mà hôm nay bạn còn đặt biết bao kì vọng nhưng rất có thể ngày mai sẽ phản bội bạn. Còn con người vốn mềm yếu và nhỏ bé! Chẳng thể giữ lại được cái gì, cũng chẳng thể giữ lại được trái tim đã thay đổi, và càng không thể đổi thay dược sự thật rằng ai dó đã ra đi. Nhân định thắng thiên, câu nói này thật nực cười biết mấy!
Còn về phần Phó Vân, anh kiên trì mỗi ngày gửi cho Hiểu Khê một tin nhắn an ủi, động viên, hơn nữa tin nhắn mỗi ngày lại mỗi khác, dù cho Hiểu Khê không một lần hồi đáp. Những tin nhắn động viên như: “Mặt trời mỗi ngày đều tươi mới, anh tin rằng em sẽ dũng cảm hơn Hách Tư Gia”, “Tối qua, trong giấc mơ Thượng Đế có nói với anh rằng, Người đã dành tặng cho em một người đàn ông tốt hơn...” Điều này khiến cho Hiểu Khê không thể không bội phục Phó Vân, thật đúng là kiên trì, vững tâm! [Hách Tư Gia: Nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Phiêu nổi tiếng của Trung Quốc'>
Đừng có tin vào những câu chuyện cổ tích, truyện cổ tích chỉ là gạt người mà thôi
“Trước khi hôn được hoàng tử, rốt cuộc phải hôn qua bao nhiêu chú ếch đây? Làm thế nào để xác định người ấy ỉà hoàng tử hay là ếch? Nếu như không hôn thì làm sao có thể biết được?
Con người lớn lên trong những câu chuyện cổ tích sẽ luôn luôn yếu đuối, sau khi trưởng thành, người đó nhất định phải trải qua ít nhất một kiếp nạn, bởi vì cuộc sống hiện thực tàn khốc hơn trăm ngàn lần so với truyện cổ tích.
Truyện cổ tích đều là lừa gạt? Chưa chắc! Truyện cổ tích miêu tả những điều