Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành
Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1499 lượt.
mọi sự lĩnh ngộ đều phải trả giá. Đến lúc mình lĩnh ngộ ra điều được đó thì bản thân đã chìm trong bể khổ nhân gian, biển tình đã vỡ nát cả rồi. Nhưng nếu không trải qua những việc đó thì sao? Mình sẽ mãi mãi chẳng thể lĩnh ngộ được những điều đó.
Đối đãi với những người đàn ông mạnh mẽ, cô phải tỏ ra lúc xa lúc gần, đừng quá coi trọng người ta, đừng gấp gáp đòi người ta phải ổn định bên mình.
“Trác Nhiên, cô bảo bây giờ tôi nên làm gì?” Hiểu Khê tựa đầu trên vai của Trác Nhiên, lúc này, Hiểu Khê cảm thấy bờ vai của cô gái trước mặt mình chính là một bến đỗ ấm áp và an toàn. Bờ vai của Trác Nhiên chính là chỗ dựa vững chắc cho cô.
“À, đối đãi với những người đàn ông mạnh mẽ, cô phải tỏ ra lúc xa lúc gần, đừng quá coi trọng người ta, đừng gấp gáp đòi người ta phải ổn định bên mình. Nếu không, họ vừa nghe thấy đã chạy mất dép đấy!”
Haizz, kì thực thì bản thân mình thích Phó Vân đến mức nào, Hiểu Khê cũng chẳng biết rõ. Bây giờ, cô cũng không vội vã muốn anh phải ổn định bên cạnh mình, cũng chưa đến lúc cần một lời hứa hẹn nào đó từ anh. Lên giường cùng một người đàn ông, sau đó bám riết, bắt người đó phải kết hôn với mình đã là những tình tiết xa vời từ thế kỉ trước rồi. Đỗ Hiểu Khê sao có thể làm ra những chuyện này được cơ chứ? Nói thật, cho dù anh có chạy mất thì cũng chẳng vấn đề gì, nếu người ta muốn chạy thì kiểu gì cũng sẽ chạy, vấn đề là sớm hay muộn thôi. Nhưng chạy sớm còn hơn là chạy muộn. Cách nhìn và suy nghĩ của Hiểu Khê đã có sự thay đổi rõ rệt, đặc biệt khi so sánh mối tình với Nguyên Kiệt trước kia, cô đích thực đã thay đổi rất nhiều. Lúc ở bên cạnh Nguyên Kiệt, cô luôn thấp thỏm không yên, còn bây giờ khi hẹn hò cùng Phó Vân, cô chẳng mấy khi phải để tâm bận lòng nữa.
Có điều, lần đầu tiên đối mặt với tình huống này, cô vẫn không biết phải xử lí như thế nào, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra? Hay là ngồi nhẩm tính số lần ân ái trong đêm qua?
“Cô nương à, đường vẫn còn dài lắm, cứ từ từ mà lĩnh ngộ đi!” Trác Nhiên ra vẻ một người chị hiểu biết. Trước mặt Trác Nhiên, Hiểu Khê đích thị chỉ là một cô bé gái ngây ngô chưa hiểu sự đời.
“Ừm, vậy từ nay trở đi, tôi, Đỗ Hiểu Khê nhất định phải làm mọi việc theo ý mình, tự do tự tại, sẽ không bao giờ để cho tình yêu làm tổn hại bản thần một cách dễ dàng.” Hiểu Khê nâng ly một hơi cạn hết, rượu vang từ lưỡi chảy xuống rồi ngấm vào từng tế bào trên cơ thể, khiến cô cảm thấy toàn thân mình chỗ nào cũng tràn ngập sức mạnh.
“Ồ, không tệ đâu. Thái độ rất ổn, tiến bộ không ít đâu nhé!” Trác Nhiên bất giác vỗ tay tán thưởng. “Hiểu Khê à, từ trước đến nay, mọi sự lĩnh ngộ đều phải trả giá. Đến lúc mình lĩnh ngộ ra được điều gì đó thì bản thân đã chìm trong bể khổ nhân gian, biến tình đã vỡ nát cả rồi. Nhưng nếu như không trải qua những việc đó, mình sẽ mãi mãi chẳng thể nào lĩnh ngộ được. Bây giờ, tôi lại vô cùng nhớ cái cảm giác tim đập liên hồi, vì tình yêu mà có thể chết đi sống lại ấy.” Trác Nhiên than ngắn thở dài. Đúng thế, Trác Nhiên của bây giờ khi đối mặt với tình yêu, đối mặt với đàn ông, đã sớm luyện thành “kim cương bất hoại”, có được đôi mắt tinh tường rực lửa. Chỉ cần nhìn qua là có thể biết được liệu người đàn ông đó có thích hợp với mình hay không, cô đã chẳng còn kinh hãi trước mấy đợt sóng gió nhẹ nhàng nữa rồi. Rốt cuộc, đây là chuyện tốt hay chuyện xấu? Còn Đỗ Hiểu Khê, liệu có trở thành một Trác Nhiên thứ hai hay không?
“Không phải cô đang yêu đương hẹn hò với một nhà thiết kế thời trang hay sao? Gần đây thế nào rồi? Còn nữa, những lúc thân mật với anh ấy, cô cảm thấy ra sao?” Hiểu Khê định chuyển sang chủ đề khác, liền lôi chuyện của Trác Nhiên ra, giống như rất hứng thú vậy.
“Khá ổn. Hai chúng tôi bận rộn với công việc của riêng mình, sau khi làm xong việc, nếu nhớ đến người kia thì sẽ gọi diện, hẹn gặp mặt, ăn uống, cuồng nhiệt ân ái. Sau đó, hai chúng tôi lại quay về làm việc, lại đi chơi, đi gặp bạn bè của riêng mình.” Trác Nhiên vừa nói vừa rút ra một điếu 520, chỉ trong chốc lát, cả căn phòng đã tràn ngập khói thuốc, trông cứ như chốn bồng lai tiên cảnh vậy.
“Thế sao? Tôi cứ tưởng rằng hai người đã chia tay nhau từ lâu rồi cơ đấy.” Hiểu Khê đột nhiên cảm thấy mình không hề hiểu gì về Trác Nhiên, cũng như về thế giới tình cảm của cô ấy.
“Đúng thế, bản thân tôi cũng thấy kì lạ. Không ngờ, tôi với anh ấy lại có thể duy trì quan hệ hơn một năm mà không hề đổi người khác. Anh ấy cần một người phụ nữ đơn giản, không mang lại phiền phức cho mình, tương tự, tôi cũng cần một người dàn ông giản đơn, không mang đến phiền phức cho bản thân. Từ trước đến nay, chúng tôi không bao giờ hỏi han rằng: Hôm nay người kia đã gặp những ai, làm những việc gì, là đàn ông hay phụ nữ. Chúng tôi ở bên nhau nhờ vào sự đồng điệu nơi tâm hồn. Đến một hôm, khi sự đồng điệu ấy biến mất thì cũng là lúc chúng tôi phải chia tay.” Trác Nhiên bình thản nói rồi nhả khói thuốc, làn khói đó dần dần tan đi theo cơn gió đêm.
“Nếu như thực sự có một ngày như vậy, cô sẽ làm gì?” Hiểu Khê rất muốn biết đáp án.
“Tôi nghĩ rồi, mình