Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1375 lượt.
Em vẫn có anh. Anh cũng vẫn có em.” Anh càng nói lại càng kích động.
“Cảm ơn anh đã yêu em. Em sẽ coi đây chỉ là những lời nói khi say rượu, nhất định sẽ không coi là lời nói thật đâu.” Hiểu Khê như đang ngồi trên đống lửa, không thể nào tiếp tục ngồi thêm được nữa. Cô cầm lấy túi xách rồi đi ra ngoài, gọi một chiếc taxi và nhanh chóng rời khỏi đó. Hiểu Khê thầm nghĩ, tâm trạng của Lưu Hiên lúc này chắc vô cùng tồi tệ. Nhưng bản thân cô từ trước đến nay vẫn luôn coi anh là một cấp trên tốt, ngoại trừ điều đó ra thì không còn suy nghĩ nào khác. Hi vọng rằng sau này gặp mặt nơi làm việc sẽ không ngại ngần, mong Phật tổ phù hộ!
“Hiểu Khê, tại sao em luôn từ chối? Em không bị từ chối thì sao hiểu được mùi vị bị người khác chối từ chứ?” Phía sau lưng truyền lại lời nói của Lưu Hiên. “Lưu Hiên, anh làm sao có thể khẳng định rằng em chưa từng bị từ chối?” Hiểu Khê nghe thấy lời anh nói, liền nhớ lại chuyện xưa của bản thân mình.
Học kì đầu của đại học năm thứ ba, hầu hết các bạn học đều bận rộn, người nào cũng như “thần long thấy đầu không thấy đuôi” vậy. Nghe mọi người nói, sinh viên đại học bây giờ áp lực kiếm việc làm ngày càng nặng nề, cho nên các bạn năm thứ ba đều lũ lượt kéo nhau đi làm thực tập sinh vào mùa hè, Hiểu Khê cũng không phải ngoại lệ.
Hiểu Khê vào làm trợ lí giám đốc tại một công ty xuất nhập khẩu dưới sự giới thiệu của một đàn anh khóa trên, hàng ngày phụ trách sắp xếp lịch trình làm việc của giám đốc, sắp xếp lại tài liệu, hồ sơ, thu thập tư liệu và trả lời thư điện tử cho khách hàng. Làm một người mới trong ngành, mọi thứ đối với cô đều rất mới mẻ.
Thực ra bắt đầu từ năm thứ ba đại học, những cô cậu sinh viên non nớt đều đã bị áp lực nặng nề về tìm việc làm sau khi ra trường nên tất cả những chuyện tình cảm lãng mạn đều bị hiện thực khốc liệt làm tiêu tán hết, chỉ có mấy đàn em năm thứ nhất, năm thứ hai mới có thời gian rảnh rỗi hẹn hò yêu đương mà thôi.
Hiểu Khê đúng vào lúc nên yêu đương hẹn hò nhất thì chẳng có chút hứng thú nào, khi trước mặt có biết bao nhiêu cơ hội thì cô lại đưa ra quyết định không chọn lựa, yêu đương gì cả. Đến năm thứ ba, cô vừa phải học hành vừa phải đi thực tập thì lại bắt dầu cảm mến người đàn anh học cùng trường.
Người đàn anh đó học trên Hiểu Khê một khóa. Công việc của anh đã ổn định, đang trong thời gian làm luận văn, tất cả mọi việc đều được chuẩn bị chu đáo cho việc rời khỏi ghế nhà trường, nhanh chóng hòa nhập vào xã hội.
Trớ trêu thay, Hiểu Khê lại thích anh ngay vào lúc này, không sớm hơn một chút, cũng không muộn hơn một chút. Đến tận bây giờ, cô vẫn chẳng hiểu tại sao lại thích anh nữa, có lẽ là bởi vì sự nhiệt tình, nghĩa khí của anh... Có thể nói tình yêu chẳng bao giờ có lí do cả. Lí luận về chi phí cơ hội tình yêu bắt đầu có sự thay đổi: Giữa người đàn anh đó và những người khác, cô thích anh, những người khác cô đều không thích. Nếu như đã không thích những người đàn ông khác, vậy anh chính là toàn bộ tình cảm của cô, cho nên chi phí cơ hội là không.
Tiết trời Bắc Kinh tháng Bảy đã vô cùng nóng bức, trên đường phố tràn ngập những chiếc quần sóoc, váy ngắn khiến cánh mày râu tha hồ thưởng thức. Tiết trời nóng bức, oi ả điển hình của phương nam khiến cho toàn thân người ta nhớp nháp, khó chịu. Còn trái tim và huyết mạch của Hiểu Khê lại càng tăng nhiệt cao độ.
Qua bạn bè, Hiểu Khê biết rằng cuối tháng này chính là sinh nhật của anh. Cô muốn đem đến cho anh một sự bất ngờ thú vị lớn, hoặc có thể khiến cho anh cảm động tới rơi nước mắt. Nên tặng anh cái gì thì tốt đây? Thật khiến cho người ta nghĩ đau cả đầu. Hiểu Khê tìm hiểu tất cả mọi sở thích của anh, thậm chí để có được những tin tức này, cô còn phải mời bạn bè của anh ăn một bữa cơm. Bữa đó là ăn tại nhà hàng Hồ Nam ở cạnh trường học, đã tiêu tốn hết cả thảy hai trăm ba mươi tám đồng, Hiểu Khê nhớ rõ mồn một con số đó.
Vào ngày sinh nhật của anh, anh đã mời mấy anh em, bạn hoc đồng nghiệp cùng tụ tập, đương nhiên cũng có cả Hiểu Khê, tổng cộng khoảng mười người. Trước khi chiếc bánh sinh nhật được mang lên, mọi người có mặt ở đó đều lần lượt tặng quà. Hiểu Khê mở ba lô, lấy ra món quà được bọc rất tinh tế, trang trọng mà mình đã chuẩn bị, cầm trong tay. Dù điều hòa đang được bật ở mức mát nhất, người cô vẫn cứ nóng rừng rực. Cuối cùng, Hiểu Khê cũng đưa món quà cho anh, giả bộ như không có chuyện gì.
“Món quà là gì thế?” Có người hét lên.
“Đúng thế, mau mở ra xem đi, để cho bọn mình cũng được mở rộng tầm mắt nữa.” Lại có người phụ họa theo.
Anh cầm lấy món quà sinh nhật, nhìn Hiểu Khê đầy ngại ngùng. Hiểu Khê không biết phải làm thế nào, không gật đầu mà cũng chẳng lắc đầu. Cô nhìn thấy anh bóc lớp vỏ bọc xinh đẹp bên ngoài ra, xuất hiện trước mắt mọi người là một lọ thủy tinh đựng đầy những ngôi sao được gấp dẹp đẽ, cẩn thận. Những ngôi sao trong bình thủy tinh bảy màu lung linh dưới ánh đèn mờ ảo dường như đang lấp lánh liên hồi.
“Wow, cô em gái của chúng ta đúng là chuẩn bị vất vả quá!” Mấy người bạn học của anh tiếp tục hò reo.
Khuôn mặt của Hi