Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1359 lượt.

ình yêu sau này, tất cả đều chỉ yêu thương bản thân mình thôi.”
Chú lừa bước đi chậm rãi, quả nhiên rất vững vàng, công chúa cũng cảm thấy yên tâm, ôm lấy cổ chú lừa, cảm thấy cô cùng ấm áp.
“Nàng có thích được ta cõng qua sông không?”
“Thích chứ.” Công chúa mỉm cười thừa nhận.
“Tôi cũng rất thích được cõng nàng như lúc này, hi vọng rằng có thể mãi mãi như bây giờ đi về phía trước.”
Công chúa nằm mơ đến hoàng tử, nhưng khi tỉnh lại, nhìn thấy trước mặt mình là một con lừa, nước mắt của cô chợt trào ra, rơi xuống lưng chú lừa đó. Giống như đột nhiên bị đâm trúng, chú lừa bỗng giãy lên, tạo ra những gợn sóng trên mặt sông, chiếc váy của công chúa cũng vì thế mà bị ướt.
“Tại sao lại thế?” Công chúa hỏi.
“Tôi đã nói với nàng từ trước rồi mà.” Mặt chú lừa lạnh lùng không biểu cảm.
Công chúa sực nhớ lại lời hứa lúc đầu của mình với chú lừa. Thế là, cô không nói tiếng nào nữa, liền nhảy xuống khỏi lưng lừa, một mình lội vào bờ sông kia. Chú lừa không hề níu kéo hay giải thích gì nhiều, cũng tự động quay đầu lại đi về bờ phía đông con sông - nơi đó lại có một cô gái khác đang chờ chú lừa qua sông. Cô gái ấy cũng xinh đẹp, trẻ trung và cũng mặc một bộ váy áo xinh xắn.
“Tình yêu là duy nhất nhưng người yêu không phải là duy nhất.” Chú lừa đột nhiên nói tiếp. “Đây chính là câu danh ngôn tình yêu thứ hai.”
Công chúa khóc như mưa, nước sông lạnh buốt. Cuối cùng, nàng cũng lội được vào bờ phía tây con sông, nhưng bộ váy áo tuyệt đẹp của nàng đã ướt sũng nước, đầy bùn bẩn thỉu. Nàng bất lực ngồi bên bờ sông, ôm lấy đầu gối khóc lóc thảm thiết, toàn thân run lên vì lạnh.
Một chú thỏ trắng đi đến trước mặt cô nói: “Công chúa, lần sau tôi sẽ cùng nàng đi qua sông.”
“Cảm ơn thỏ trắng.” Công chúa ôm chú thỏ vào lòng rồi nói tiêp: “Không cần nữa đâu, bây giờ thứ ta cần chính là một chút ấm áp.
Chú lừa đã quay về bờ sông phía đông. Công chúa bỗng nhớ ra chú lừa vẫn còn chưa nói câu danh ngôn tình yêu cuối cùng cho mình, thế là, cô liền ngẩng đầu ngước về bờ sông bên kia nói: “Xin hãy nói cho ta biết câu danh ngôn cuối cùng, chú lừa thân yêu!”
Chú lừa lạnh lùng nhìn cô lần cuối và nói: “Tôi yêu tình yêu của tôi.” Sau đó, chú lừa đi về phía người con gái đang đợi mình ở bờ sông kia.
Sau khi nghe xong câu chuyện này, Hiểu Khê im lặng một hồi lâu. Câu chuyện này thật giống với tình yêu của cô biết bao.
“Hãy nhớ kĩ, muốn bản thân mình vui vẻ lên thì cô hãy tin rằng tình yêu là duy nhất nhưng người yêu lại không phải duy nhất. Cô xem đấy, công chúa Hoa Hướng Dương một lòng một dạ muốn lấy chàng hoàng tử ở tòa lâu đài phía tây, chỉ muốn lợi dụng chú lừa để qua sông, sau cùng để lấy được hơi ấm, cô công chúa lại ở cạnh bên một chú thỏ trắng. Chẳng có chuyện gì không bị thời gian làm cho chìm vào quên lãng. Chẳng có ai là duy nhất của ai, đây chính là hiện thực!”
Đây chính là hiện thực sao? Lúc ban đầu, mỗi một cô gái đều là công chúa, đều khát khao lấy được chàng hoàng tử bên kia bờ sông, sau khi trải qua trăm ngàn gian khổ, cuối cùng không thể không thỏa hiệp với hiện thực, chung sống cùng một người có thể đem lại hơi ấm cho bản thân. Phải chăng, tất cả những cô gái đều có cùng một số mệnh như vậy? Còn bản thân cô liệu có thể tránh khỏi số mệnh này không?
Hiểu Khê bỗng nhiên cảm thấy đầy nghi hoặc, có lẽ từ đầu chí cuối, bản thân cô đã sai lầm, tại sao cô lại cứ cố chấp như vậy, cố chấp để có được thứ gì đó duy nhất sao?






Cuộc đời đúng là một trò đùa lớn
“Có một loại đàn ông chỉ thích lên giường cùng phụ nữ, bọn họ thậm chí còn chẳng muốn ăn một bữa cơm với phụ nữ. Cho dù là có dùng bữa thì cũng chỉ vì mục đích sau đó lên giường mà thôi. Loại đàn ông như vậy chắc chắn là chưa bao giờ muốn hẹn hò, yêu đương với người phụ nữ đó.
Phụ nữ thực chất rất tham lam, luôn muốn lấp đầy cả hai lỗ hổng. Nếu như lấp đầy cái lỗ phía dưới thì lỗ hổng trong tim mãi mãi chẳng thể lấp đầy nổi, chỉ sợ đó là một lỗ hổng không đáy!”
“Gần đây anh đang bận rộn việc gì thế?” Tuy Hiểu Khê đã biết trước đáp án nhưng vẫn gọi điện hỏi Phó Vân, vì cô cảm thấy rất trống trải, muốn tìm một người đàn ông để giết thời gian.
“Anh đang bận chuẩn bị sinh nhật cho mẹ anh.”
“Có một vài thứ dù có cố gắng thế nào thì cũng chẳng thể làm cho nó vừa văn với mình.”
...
Đúng thế, nhớ lại tất cả mọi việc giữa cô với Phó Vân từ đầu đến giờ, anh chưa từng nhắc tới người nhà của mình, cũng không đưa cô đi gặp bạn bè của anh. Tình cảm chân thành của bản thân cô khi khao khát có được cuộc tình mới, đối với anh mà nói có thể chỉ như một trò chơi tiêu khiển chăng?
Cuộc đời đúng là một trò đùa! Hiểu Khê muốn khóc mà chẳng ra nước mắt. Đúng vào lúc đang vui mừng, sung sướng vì tưởng đã tìm được “chân mệnh thiên tử” của đời mình thì người ấy lại rút lui nhanh chóng trong nháy mắt. Vốn dĩ cô cho rằng đó là những hồi ức khó quên nhất về đêm đầu tiên, nhưng cuối cùng những gì có được chỉ là một người đàn ông không có chút thành ý nào cả. Hiểu Khê th


XtGem Forum catalog