Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2498 lượt.

này chỉ mong có người tạt axit ả thôi >
Hiện thực thật đúng là khiến người ta có bao nhiêu đau lòng…
Cô đứng xem Dương Cẩm Ngưng mua rất nhiều quần áo nam cao cấp, cẩn thận chọn lựa từng cái, nhưng cô thấy chướng mắt. Dương Cẩm Ngưng hẳn là đang lựa đồ cho Cố Thừa Đông, nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Vãn Hi không khỏi chua xót, bọn họ hóa ra rất hòa thuận, không có chuyện gì xảy ra.
Mãi cho đến khi Dương Cẩm Ngưng mua rất nhiều quần áo thỏa mãn mà rời đi, Diệp Vãn Hi mới không đi theo nữa.
Diệp Vãn Hi nhìn những bộ quần áo nam này, bất kể cái nào mặc trên người Cố Thừa Đông, đều sẽ rất đẹp. Cô đi vào cùng một cửa hàng với Dương Cẩm Ngưng, mua những bộ giống như Dương Cẩm Ngưng vừa mua nhưng size lớn hơn một cỡ, bởi vì cửa hàng này không có quần áo cùng size.
Ôm túi quần áo, cô mới phát hiện, cho dù chỉ là giả vờ đi mua quần áo cho anh, nhưng cũng khiến trong lòng cô có bao nhiêu chua xót.
Thế nhưng, tại sao cô lại phải chịu bi ai như thế? Cô cố gắng học tập thật tốt, cố gắng trở nên vượt trội, chính là muốn được thừa nhận, muốn người khác coi trọng mình.
Vậy mà cuối cùng, cái gì cô cũng không có.
Cô giống như chú vịt trong truyện cổ tích, những tưởng có thể hóa thành thiên nga, những tưởng có thể phá kén để biến thành bướm. Để rồi cuối cùng nhìn trong gương lại vẫn thấy mình xấu xí. Nhưng vì sao, bản thân một cơ hội cũng không có?
~~~~~
Dương Cẩm Ngưng về tới nhà, bắt Cố Thừa Đông đoán xem cô mua những gì cho anh. Anh dùng ngón chân nghĩ cũng biết cô mua quần áo. Cô thấy vậy liền nổi hứng trêu đùa, bắt anh thừa nhận rằng quần áo cô mua là đẹp nhất, anh thích nhất, nếu không, cô nhất định không bỏ qua.
Cố Thừa Đông than vãn, có một cô vợ như vậy, cuộc đời anh thật đáng thương! Ngay sau đó, anh liền bị Dương Cẩm Ngưng hành hạ.
~~~~~
Dương Cẩm Ngưng thật không ngờ, Diệp Vãn Hi lại hẹn mình ra ngoài, cô thật sự rất ghét người phụ nữ này. Nguyên nhân lớn nhất đương nhiên là bởi vì Diệp Vãn Hi là con gái của Tô Tình, ghét nhau ghét cả đường đi – chính là như vậy. Nhưng nhiều lúc, cô không giữ lời với chính bản thân mình. Cô tới Cố thi làm loạn, không phải là vì Diệp Vãn Hi, mà chỉ là muốn tìm cớ để Cố Thừa Đông chịu ly hôn. Chuyện đó cũng đã khiến Diệp Vãn Hi bị tổn hại. Vì vậy, tự đáy lòng cô cho rằng, cô và Diệp Vãn Hi hiện tại không ai nợ ai.
Nhưng Diệp Vãn Hi hẹn cô ra đây là vì cái gì?
Cô đương nhiên không tới gặp cô ta, cô không cần phải làm theo những gì người khác nói. Cô không phải là người biết nghe lời như vậy.
Nhưng mà, nếu không đi thì lại chứng tỏ cô sợ Diệp Vãn Hi. Cô đâu có sợ cô ta chứ? Hà tất gì không đi?
Thật lòng cô rất muốn đi xem Diệp Vãn Hi sẽ giở trò gì với mình.
Nhưng cô không biết rằng, đôi khi quá tự tin sẽ khiến bản thân bị thua.
Tới địa điểm mà Diệp Vãn Hi hẹn, cô mới cảm thấy có gì bất thường. Phong cách quán cà phê này rất quen thuộc, hẳn là nơi yêu thích của một người nào đó.
Quán cà phê không lớn không nhỏ, mỗi chi tiết đều rất tinh tế sang trọng. Nếu chỉ liếc mắt xem qua, hình như không có gì đặc biệt, nhưng nhìn kĩ lại một lần, sẽ phát hiện ra tất cả đều được bày trí rất tượng.
Ngay cả bàn ghế, ly tách cũng hết sức có phong cách, hết sức tinh tế.
Loại cảm giác quen thuộc này khiến ngực cô có chút khó chịu, giống như bị ai đó bóp nghẹt, nhưng không thể nói rõ vì sao lại không thoải mái.
Cô ngồi xuống ghế dối diện Diệp Vãn Hi, đặt túi xách xuống rồi mới bình tĩnh nhìn cô ta.
Thẳng thắn mà nói, Diệp Vãn Hi tuyệt đối xứng với từ đẹp, hơn nữa còn là hình mẫu lý tưởng trong lòng đàn ông. Trên người cô toát lên phong thái cổ điển, lúc cô ta ngồi im liền lộ ra khí chất ưu nhã.
Dương Cẩm Ngưng nhìn Diệp Vãn Hi, nhịn không được mà nhíu mày.
Diệp Vãn Hi dùng muỗng khuấy cà phê theo chiều kim đồng hồ, không nhìn Dương Cẩm Ngưng mà nhìn vào chất lỏng trong tách, “Có cảm thấy nơi này rất quen thuộc?”
Cô ta không nhìn Dương Cẩm Ngưng, nhưng khóe miệng lại đang nhếch lên cười.
“Cô hôm nay hẹn tôi ra đây để ôn lại chuyện gì?” Dương Cẩm Ngưng lộ ra tia cười, bọn họ quả thực có chung một người để nhớ.
Nơi này, đúng là nơi Suzie rất thích. Cô nữ sinh ấy đã tốn rất nhiều tâm trí để trang hoàng nơi đây. Suzie ra đi lâu như vậy, nhưng những người còn sống như bọn họ lại luôn nhớ kỹ tới cô ấy, xem ra, đây là thành công lớn nhất đời của Suzie.
Diệp Vãn Hi rốt cục cũng ngưng khuấy tách cà phê đáng thương, quay sang Dương Cẩm Ngưng cười cười, “Cô ghét tôi, bởi vì tôi là con gái của Tô Tình, bởi vì tôi vào Diệp gia, cho dù những chuyện này không phải do tôi quyết định. Thậm chí, cô không thích thấy tôi hạnh phúc, cô mong muốn có một ngày tôi thật sự thống khổ. Dương Cẩm Ngưng, tôi chỉ muốn nói với cô, cô ghét tôi bao lâu, tôi cũng ghét bấy lâu. Tôi không mong cô hạnh phúc.”
“Cho nên?” Dương Cẩm