Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342302
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.
ên cuộc sống hiện tại của mình. Anh không muốn trở thành một người như vậy.
Qúa khứ, không thể ràng buộc anh ở hiện tại, càng không thể ràng buộc anh ở tương lai.
Suzie, đã thuộc về quá khứ.
Không phải là cô không còn quan trọng, mà là cô không thuộc về cuộc đời anh.
Dương Cẩm Ngưng không thể bắt được bàn tay đang vuốt vẻ phá hoại giấc ngủ của mình nên cảm thấy vô cùng khó chịu, cô quơ quơ tay, cau có mở mắt.
Lúc cô chuẩn bị phát giận, cô sẽ cầm cái gối bên cạnh mà ném đi, tâm trạng tốt trở lại thì sẽ nhặt về, tâm trạng vẫn không tốt thì sẽ mặc kệ nó bừa bãi dưới đất. Cô nhìn thấy khuôn mặt của anh là đã cảm thấy tức giận, nhưng phát tiết không được, chỉ có thể sa sầm mặt, thở hắt ra một hơi.
Có điều, mắt cô vốn còn đang mơ màng buồn ngủ thì bỗng nhiên trở nên cực kỳ tỉnh táo, cô ấm ức nhìn anh, “Sao anh về muộn thế?” Cô đợi đến mức ngủ quên mất.
Khi còn nhỏ, cô có nghe bà ngoại kể chuyện ngày xưa. Trong đêm ba mươi tết, bà ngoại và mẹ cùng nhau chờ ông ngoại về, chờ đến khi ngủ quên mất thì ông mới về, sau đó mọi người cùng ăn bữa cơm tất niên. Lúc đó, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ rằng, cô tuyệt đối sẽ không chờ đợi ai như thế, mà sẽ đi ăn vụng rồi đánh một giấc ngon lành.
Thế nhưng thực tế đã chứng minh, cô đã làm giống bà ngoại.
“Đợi lâu rồi hả?” Giọng anh rất bình thường, không giống như có chuyện xảy ra, anh chỉ thờ ơ nhìn cô.
Cô không trả lời, không chịu thừa nhận bản thân đã đợi anh thật lâu, ngẩng đầu nhìn trần nhà, “Phim này rất hay, em vẫn đang xem, vừa rồi đến quảng cáo thì ngủ quên mất.”
Anh nhìn cô chằm chằm, không phản bác lý do thoái thác của cô. Cô cẩn thận quan sát vẻ mặt của anh, cảm giác hôm nay anh có chút kì quái, nhưng lại không thể nói rõ là gì, “Được rồi, em là đang đợi anh.” Thành thực với một người hẳn là cũng sẽ rất tốt.
Anh nở một nụ cười yếu ớt, nếu cứ như thế này, hình như cũng rất tốt. Anh vẫn luôn tin rằng trong cuộc đời mình, anh sẽ gặp một người con gái có thể khiến anh chân chính toàn tâm toàn ý đối đãi, có thể vì cô mà vứt bỏ nguyên tắc, vứt bỏ lý trí.
Anh không biết cô có đúng người con gái ấy hay không, chí ít giờ phút này, anh hy vọng chính là cô.
Cô thấy anh nhìn chằm chằm mình, liền lấy tay huơ trước mặt anh, “Hôm nay em xinh đẹp hơn à?”
Anh thở dài. Đương nhiên cô cũng không bị thái độ của anh đả kích.
Thấy anh như vậy, cô nhíu mày nghiên cứu một hồi, “Anh hôm nay rất lạ, em phải nghiêm túc thẩm vấn anh, vì sao về muộn?”
Cô gác chân làm bộ.
Anh liếc nhìn cô, “Biết mấy giờ rồi không?” Đã muộn như vậy rồi thì cũng đừng gây chuyện nữa.
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy tẻ nhạt, tiến lại gần anh, dang tay ôm lấy anh. Cô cẩn thận ngửi người anh một lần, không có mùi nước hoa lạ, cũng không có mùi rượu, xem ra anh không có đi đến những nơi chơi bời, cũng không có đi xã giao.
Nếu như anh không quấy rối cô, thì giờ cô đang ngủ ngon lành rồi.
“Nếu em một ngày không tắm, anh sẽ ghét em vì không sạch sẽ hả?” Cô kéo anh nằm xuống giường nhưng dù cố sức thế nào anh vẫn ngồi y nguyên.
Cố Thừa Đông có vẻ chẳng có hứng thú gì, nhưng cũng không có dội nước lã lên đầu cô, “Tạm thời sẽ không ghét.”
“Cũng sẽ không cho rằng em lười, em không chú ý tới vẻ ngoài chứ?”
Câu nói này làm cho anh bật cười, “Chính em lười còn muốn lôi kéo anh vào cùng một giuộc nữa à?”
“Vì em muốn chúng ta trở thành một đôi vợ chồng không sạch sẽ!” Ăn bẩn sống lâu, vậy liệu vợ chồng cô ở bẩn thì có thể sống bên nhau lâu dài hay không? Thôi được rồi, coi như cô nghĩ vớ vẩn đi.
Nói xong, cô lập tức cắn anh một miếng.
Thực ra là cô cảm thấy nếu đang buồn ngủ mà còn đi tắm thì sẽ khiến cơn buồn ngủ chạy đi mất, chi bằng cứ ngủ rồi sáng dậy tắm cho thanh tỉnh đầu óc.
Cô chính là một người như vậy, dù phạm sai lầm gì cũng mong muốn có một người ở bên cạnh mình, như vậy sẽ không phải là một mình cô sai.
Nếu như cô bị trừng phạt, thì cũng có một người chịu cùng cô.
Cố Thừa Đông không buồn ngủ, mở to đôi mắt trong suốt nhìn cô ngủ rất say. Cô không ngừng dựa vào anh, tiến sát vào khuỷu tay anh, cuồi cùng tìm được một vị trí tốt mới nằm yên. Chân cô cũng đặt ở trên đùi anh, thậm chí tận lực dán lên áo ngủ anh.
Cô hình như không quá sợ lạnh, nhưng lại vô cùng sợ nóng, ngay cả ngủ cũng thích “nướng” cái lạnh trên người anh. Thật ra, thân nhiệt của anh có hơi thấp hơn của cô một chút. Những điê