Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.
̀u nhỏ nhặt này anh hiểu rất rõ, thậm chí đã biến thành thói quen.
Có phải nhiều thứ nếu cứ lặp đi lặp lại thì sẽ trở thành “Thói quen” không thể thay đổi hay không? Mỗi người chúng ta đều tưởng rằng, khi ta theo đuổi một điều gì đó thì nó chính là thứ quan trọng nhất trong đời. Thế nhưng nếu đặt vào trong cuộc sống thường nhật, có lẽ nó còn không bằng được “thói quen”.
Đã rất lâu rồi anh không còn suy nghĩ tới những thứ vốn dĩ rất vô nghĩa ấy nữa.
Anh phụ lòng Suzie, thậm chí lần cuối cũng không thể đến gặp cô. Anh từng cho rằng đối với anh thì Suzie là quan trọng nhất, là sinh mệnh của anh. Thế mà bây giờ khi biết nguyên nhân Suzie phát bệnh, biết cô bị người ta kích động, anh lại không có phản ứng gì cả, điều này khiến chính anh cũng ngạc nhiên với bản thân mình.
Chẳng lẽ, anh cũng là một người vô tình ư?
Dường như cảm tình đều thể hiện ra ngoài một lần mà thôi. Khi Suzie rời khỏi anh, trong lòng anh bất mãn nhưng không có chỗ phát tiết, vì vậy mà anh chiến tranh lạnh với ông nội, cố ý tỏ thái độ ác liệt với Dương Cẩm Ngưng. Anh không có cách nào đối mặt với việc người phụ nữ danh chính ngôn thuận bên cạnh mình lại không phải là người mà mình hằng mong. Hơn nữa, anh càng không thể nói chuyện yêu đương với người phụ nữ khác khi mà Suzie vừa mới ra đi. Anh dùng phương thức của riêng mình để vứt bỏ tình cảm của bản thân.
Hiện tại, nhiều năm trôi qua, anh đã không còn phẫn nộ và tức giận như xưa nữa, dù cho anh vẫn nhớ tới Suzie, nhưng cũng không quá hoài niệm và tiếc thương quá khứ.
Cuộc sống có sự an bài riêng của nó, nếu như Suzie chưa từng ra đi, anh sẽ cùng Suzie chung sống suốt đời, chí ít anh cũng biết được bản thân phải làm gì để đạt được điều đó. Nhưng Suzie đã mất, cuộc sống của anh xảy ra chuyển biến mạnh mẽ. Cho dù lúc này Suzie có xuất hiện trước mặt anh, anh cũng biết rằng đã không thể trở về như xưa được nữa.
Người ta thường vì sự xuất hiện trở lại của người yêu cũ mà thay đổi cuộc sống hiện tại của bản thân, nhưng anh sẽ không như vậy. Anh thà rằng phủ nhận quá khứ chứ cũng không bao giờ phủ nhận hiện tại.
Bởi vì anh biết rằng, hai chữ “quá khứ” thực ra nhiều lúc cũng chỉ đồng nghĩa với “hết hạn” mà thôi.
Anh muốn đưa tay lên day trán nhưng lại phát hiện cô đang gối lên tay phải của mình, động một chút chỉ sợ cô tỉnh giấc. Vì thế anh nhấc tay trái lên xoa nhẹ một chút. Sau đó, anh ôm chặt cô vào lòng rồi mới yên tâm nhắm mắt ngủ.
Suy nghĩ quá nhiều, cũng chỉ là vì lo sợ những chuyện không đâu. Chi bằng vĩnh viễn cứ tin tưởng, ngày mai rồi sẽ đến, cuộc sống vẫn sẽ tiếp tục.
Thứ mà bản thân có thể nắm được trong tay, có thể cảm nhận được, rốt cuộc cũng chỉ là người bên cạnh mình mà thôi.
Mê hoặc thế gian – P1
Edit: Chilli Mai
Chỉnh dịch: Sahara
Trên thế giới này, thật sự có nhiều điều khiến người ta nuối tiếc. Ví dụ như Cố Thừa Đông trước kia một lòng muốn mua “Khối đá ngũ sắc” kia tặng cho Suzie, đó là thứ mà Suzie rất thích. Nhiều năm sau, khi anh có cơ hội, thì giai nhân đã qua đời, mà “Khối đã ngũ sắc” kia cũng bị Dương Cẩm Ngưng xem như món đồ chơi mà quăng bể.
Nhưng cuối cùng dù có tiếc nuối thế nào thì chỉ cần tránh để ngày hôm nay phải tiếc nuối nữa là được.
Nếu hỏi nuối tiếc kiếp này của Dương Cẩm Ngưng là gì, ngoại trừ những thứ khiến cô cảm động nhưng không thể giữ lại, thì cô luôn tin rằng mỗi một chuyện đều sẽ dẫn tới một hệ quả khác. Giống như chuyện của chính cô vậy, sau khi Diệp Cẩm Dương rời khỏi thế gian, cô cũng đã cho rằng bản thân không còn liên quan gì tới Diệp gia, nhưng cuối cùng, cô vẫn đứng trước mặt người nhà họ Diệp với sự căm ghét mạnh mẽ như cũ. Khi đó bản thân cô không hiểu răng, mình từ bỏ, không có nghĩa là người khác sẽ không tìm mình gây rắc rối. Khoan dung với người khác, cũng chính là tàn nhẫn với chính mình.
Hiện giờ, cái từ ông bà nội trong miệng Suzie đối với Dương Cẩm Ngưng mà nói, chẳng là cái thá gì hết.
Dương Cẩm Ngưng nếu đã ác độc như vậy, đương nhiên cô sẽ không quan tâm tới sống chết của bọn họ, ngay cả khi Diệp thị phá sản. Lạc đà gầy vẫn còn tốt hơn ngựa, bọn họ đã từng giàu có như vậy, phá sản rồi cũng không đến mức chết đói.
Những việc Dương Cẩm Ngưng làm rõ ràng không phải là kính già yêu trẻ.
Muốn cô kính già yêu trẻ, điều kiện tiên quyết là người già đó phải đáng được kính trọng, trẻ con đó phải đáng được yêu thương. Không phả