Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.

út “bản năng làm mẹ” nào cả. Cô chỉ nhìn anh bước vào phòng tắm.
Đợi đến lúc anh bước ra, biểu tình của cô cũng không có gì thay đổi, “Em điện thoại cho anh, vì sao anh lại không nhận?”
Cố Thừa Đông đứng ở đó, nhìn cô trong chốc lát, “Điện thoại không mang theo bên người.”
Cô không biết anh nói thật hay nói dối, nhưng trong lòng cô rất khó chịu. Nếu trong lúc cô gặp nguy hiểm muốn gọi cho anh, có phải anh cũng sẽ không nhận giống như vậy không? Cô biết mình suy nghĩ như vậy là có phần chủ quan và võ đoán, nhưng vẫn không thể nhịn được mà nghĩ như vậy.
Cố Thừa Đông vẫn đứng nguyên chỗ cũ, “Anh có lời muốn nói với em.” Biểu tình của anh rất trịnh trọng.
“Chuyện tốt hay là chuyện xấu?”
“Có lẽ không phải là chuyện tốt.”
“Vậy thì đừng nói nữa, để tránh em nghe lại ngủ không được, em đã mấy ngày chưa chợp mắt được lần nào rồi, để cho em được ngủ yên giấc một lần đi.” Nói xong cô liền nằm xuống, đắp chắn kín người mình, không hề mảy may quan tâm đến anh.



Anh không quan tâm cô


Dịch: Sahara


Dương Cẩm Ngưng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, không biết Cố Thừa Đông vào nằm bên cạnh mình từ khi nào. Cô nhớ trước lúc ngủ thiếp đi cô vẫn đang nghĩ tới ngày mai phải chạy tới bệnh viện, tốt nhất là sáng mai dậy sớm một chút để bảo dì Hoàng nấu một nồi cháo mang vào cho Dương Nhất Sâm. Có lẽ là quá mệt mỏi, cô ngủ rất sâu, lúc tỉnh lại tinh thần vẫn không được tốt lắm. Cô vừa mở mắt, chuẩn bị ngồi dậy thì phát hiện Cố Thừa Đông đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt dường như cả một đêm không ngủ, đang đợi cô dậy để nói một chuyện quan trọng nào đó.
Nhưng cho dù anh có nói gì, vẫn không bằng chuyện cô phải tới bệnh viện.
Cô lấy quần áo trên giường để mặc, phát hiện ra Cố Thừa Đông vẫn đang nhìn mình, rốt cuộc cô ngừng tay lại, ngẫm nghĩ một lúc mới trịnh trọng nhìn anh: “Anh biết mấy hôm nay em trải qua chuyện gì không?”
Một trận sống chết, tìm được đường sống trong chỗ chết, hơn nữa, còn có một người vì cô mà ngay cả tính mạng cũng không cần. Còn anh, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho cô.
Nhưng anh chỉ im lặng.
Cô mím chặt môi, sự thất vọng mỗi lúc một nặng nề. Đây là người đàn ông cô tự mình lựa chọn, cô rất muốn cười: “Đúng rồi, còn có một việc nữa muốn nói cho anh biết. Vụ tai nạn này hoàn toàn không phải ngẫu nhiên, em nghi ngờ có người cố ý, mà người đó chính là Diệp Vãn Hi. Cho nên, em muốn anh cũng đừng nhúng tay vào.”
“Em có đủ bằng chứng không?” Cố Thừa Đông cũng bắt đầu mặc quần áo, động tác chậm chạp hơn rất nhiều, “Anh chỉ muốn em lý trí một chút, đừng đổ oan cho người khác, nhất là lúc em đang phẫn nộ.”
Anh bình tĩnh nói những lời này tựa như cô lúc nào cũng là người gây chuyện không bằng.
“Có bằng chứng hay không cũng không cần anh nhọc lòng quan tâm. Đương nhiên, Diệp Vãn Hi là chị gái của người tình của anh, anh đương nhiên tin tưởng cô ta vô tội, cho rằng em đổ oan cho cô ta. Em thật sự có đổ oan cho người khác hay không pháp luật sẽ chứng minh.”
“Đây là vì…thái độ của em với Suzie?”
“Thái độ? Em cần gì phải có thái độ với cô ấy? Em còn phải mang ơn cô ấy mới đúng. Cảm tạ cô ấy có một người mẹ tốt, không chịu thua kém mà sinh bằng được một thằng con trai, cướp đi người bố vừa lăng nhăng vừa ác độc của em? Cảm tạ cô ấy có một chị gái tốt, suýt nữa khiến em gặp được Diêm Vương? Còn nữa, còn phải cảm tạ cô ấy đã bồi dưỡng nên một người đàn ông tốt làm chồng em.” Nói xong, chính cô cũng phải nở một nụ cười châm chọc.
Thật sự là đáng cười.
Cố Thừa Đông nhìn cô rất lâu mới lên tiếng: “Anh chỉ muốn nói với em…”
“Tôi cũng muốn nói với anh rằng, Cố Thừa Đông, tôi không muốn nghe anh nói. Lại nói những lời đường hoàng gì để dạy bảo tôi? Tôi không muốn nghe. Hơn nữa, hiện giờ đối với tôi không có gì quan trọng hơn việc tới bệnh viện.”
Cố Thừa Đông đang cài chiếc khuy áo cuối cùng, bỗng nhiên nắm chặt lại trong lòng bàn tay.
Trong khoảnh khắc cô đóng sầm cửa lại, chiếc khuy áo trong tay anh rơi xuống mặt đất, phát ra âm thanh leng keng một hồi rồi im bặt, không biết đã nằm ở nơi nào.
Dương Cẩm Ngưng đi thẳng tới bệnh viện, được nửa đường mới nhớ ra quên không mang theo bình cháo, cô lại càng oán hận Cố Thừa Đông. Nếu không phải anh khơi mào thì cô cũng đâu tức giận tới nỗi quên cả chuyện quan trọng như vậy.
Cô cảm thấy bản thân mình thật đáng bị coi thường. Người tốt với mình thì cô lại tìm đủ mọi cách để bài xích, người không tốt với mình thi