Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.

̀ bạn học, chỉ là tôi càng lớn tuổi nhìn càng trẻ.”
Mộ Song Lăng cố gắng nhịn cười, gật đầu.
“Nói cho cô biết, anh ta ngoại trừ vẻ ngoài lạnh lùng ra thì chẳng có gì. Bạn gái trước đây, chính là bởi vì sự lạnh lùng ấy nên mới chia tay với anh ta. Cũng có thể hiểu, đàn ông có tượng mạo một chút đều rất tự phụ, cho rằng phụ nữ nào cũng yêu mình đến chết, thế nên họ mới chia tay. Nhưng anh ta vẫn không rút ra được bài học, sau đó vợ anh ta cũng đòi ly hôn…”
Cô còn chưa nói xong, xe đột nhiên chuyển hướng, Dương Cẩm Ngưng trực tiếp đụng vào phía trước. Cô ôm trán nhìn người đàn ông trước mặt “Không biết lái thì đừng có lái.”
Kỳ thực cô muốn nói có muốn trả thù thì cũng đừng đùa như thế.
Rốt cục Cố Thừa Đông cũng chịu mở miệng, “Tôi đồng ý quan điểm của cô, có muốn tự lái hay không?”
Dương Cẩm Ngưng nhất thời im miệng, có trời mới biết cô không biết lái xe. Bắt cô lái xe ư, trừ phi muốn cô tự tử.
Dương Cẩm Ngưng im lặng, bầu không khí trong xe cũng trầm xuống, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bánh xe và mặt đất ma sát nhau. Chóp mũi tràn đầy hơi thở nặng nề, cuối cùng cô không kiên nhẫn được, mở miệng, “Vừa rồi sao cô vẫn bình tính như thế?”
“Cái này, không để tâm lắm.” Mộ Song Lăng nghĩ thầm, cô nói chuyện hăng hái như thế, cái gì cũng tự nhiên không dứt. Hơn nữa bản thân cô cũng là người bị hại, bị liên lụy, thế mà cô ta cũng chẳng hề tỏ ra đồng tình.
Dương Cẩm Ngưng chủ động nói ra nơi mình ở, nhưng đối phương không đáp lại vì cả.
“Anh có nghe thấy hay không?” Cô hết sức hỏi.
Cố Thừa Đông vẫn không thèm đáp lại.
Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Thừa Đông, sau đó hạ giọng nói bên tai Mộ Song Lăng, “Tôi đã nói anh ta tính tình kỳ quái mà!”
Mô Song Lăng không bình luận gì.
Mãi đến khi Dương Cẩm Ngưng xuống xe, còn không quên tạm biệt bạn tốt Mộ Song Lăng.
Mô Song Lăng nhìn bóng lưng Dương Cẩm Ngưng, sau vài giây suy tư, liền cười một mình. Vừa nhìn thấy Dương Cẩm Ngưng, cô liền cảm thấy đây chính là mẹ của bé gái lúc trước, nhìn hai người quả thật rất giống nhau.
Mô Song Lăng liếc mắt nhìn Cố Thừa Đông, lúc Dương Cẩm Ngưng nói những lời này, tất nhiên đều không phải là nói xấu Cố Thừa Đông, mà là ám chỉ quan hệ không bình thường của cô ấy và Cố Thừa Đông lúc đó. Phụ nữ rất hay nghi ngờ, sau đó bắt đầu suy đoán, nhưng nhất định muốn hỏi rõ ràng. Vì vậy, có lẽ Dương Cẩm Ngưng muốn cô phải suy nghĩ.
“Cố Thừa Đông, anh có nên giải thích với em về mối quan hệ giữa hai người trước đây không?” Mô Song Lăng hất cằm, nhìn người đàn ông lát xe phía trước.
Tâm tình Cố Thừa Đông bị ảnh hưởng là chuyện đương nhiên. Nhưng anh hiểu rõ, Dương Cẩm Ngưng cố tình úp mở như vậy là vì cô biết anh sẽ phớt lờ cô, cho nên cố ý nói ra để chọc giận anh.
Cố Thừa Đông lái xe được một đoạn mới lên tiếng, “Cô nên xuống xe.”
Mô Song Lăng không cam tâm, không muốn xuống xe, “Em là vị hôn thê của anh, yêu cầu anh giải thích không phải bình thường sao?”
Cố Thừa Đông không thèm nhìn cô, tiếp tục lái xe.
Mộ Song Lăng cười cười, người này, đúng như Dương Cẩm Ngưng nói không sai, tính tình thật kỳ quái.
Dương Cẩm Ngưng về đến nhà, lại phát hiện phòng khách rối tinh rối mù, rau dưa và trái cây đều la liệt trên mặt đất. Nữ chính Dương Nghệ Tuyền đang đứng trước bàn trà, hài lòng loay hoay với món đồ chơi của cô bé. Nghe thấy tiếng bước chân, cô bé mới ngẩng đầu lên, “Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về.”
Dương Cẩm Ngưng không nói lời nào, hiện tại cô đang rất phiền muộn, lại còn phải dọn dẹp, cô cũng không phải một bà chủ nhà chăm chỉ!
Dương Nghệ Tuyền loay hoay với đồ chơi của mình một chút, sau đó liếc mắt sang Dương Cẩm Ngưng, chạy đi lấy cái cốc, rót nước vào, “Mẹ, có khát không, uống nước.”
Dương Cẩm Ngưng thấy con gái mình như vậy, hít sâu một hơi, nhận lấy cốc nước, tức giận cũng dần tiêu tan.
Nhưng mà cô vẫn có chút khó chịu, bảo Dương Nghệ Tuyền thu đồ chơi lại, sau đó cô dọn dẹp nhà cửa một lúc, rồi mới gội đầu tắm rửa cho Dương Nghệ Tuyền. Tóc bạn nhỏ Dương Nghệ Tuyền toàn là bọt xà phòng, còn tự mình xoa loạn trên đầu.
Dương Cẩm Ngưng nhìn con gái, thực sự rất giống cô, chẳng có di truyền chút gì từ ba của cô bé sao?
(hí hí…)
“Mẹ tìm cho con một người bố, được không?” Dương Cẩm Ngưng nhẹ nhàng nói.
Dương Nghệ Tuyền híp mắt, rất sợ bọt xà phòng trên tóc rơi vào trong mắt, “Sao lại phải tìm bố?”
“Như vậy càng có nhiều người yêu thương con, càng nhiều người tốt với con.”
Dương Nghệ Tuyền suy nghĩ nửa giây, dường như cố gắng tính toán, “Vậy mẹ