Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
t vì hai mẹ con nhà này)
Cố Thừa Đông đành lái xe đến khu nhà của Dương Cẩm Ngưng.
“Nếu như mẹ không có nhà thì phải làm sao?” Ngay cả con cũng không đi đón, cũng không biết là đang làm cái gì.
“Cháu biết mẹ ở đâu!” Cô bé không có chút lo lắng nào, cô biết mẹ không có thứ yêu thích nào khác.
Cố Thừa Đông lập tức dừng xe, liền xuống đi theo phía sau cô bé, cũng không biết là đang lo lắng cái gì, nhất là vẻ mặt của bé con này lại rất vô tư.
Thường thường thì Dương Cẩm Ngưng cũng không có sở thích gì khác, cô tìm được mấy công việc nhưng lương ít mà việc làm lại mệt, thế nên cô dứt khoát dấn thân vào chơi bời tiêu phí thời gian, đương nhiên điều kiện là mấy cửa hàng kia của cô buôn bán có lời, hơn nữa cô cũng cho thuê phòng, có thu nhập cố định hàng tháng. Vì vậy cô cả ngày chơi mạt chược, đương nhiên là chơi có cá cược, chỉ có thế này mới khiến cô tập trung suy nghĩ làm sao để không bị thua, không bị mất tiền, sẽ không phải suy nghĩ miên man nhưng chuyện không đâu.
Cô nhìn đồng hồ trên tay, có phải quá muộn rồi không? May mà Dương Nhất Sâm tiện đường đi ngang qua nên cô nhờ anh đến đón Dương Nghệ Tuyền về, có điều đáng ra giờ này phải về rồi chứ? Nhưng cô nghĩ lại, cô hiểu với tính cách của Dương Nghệ Tuyền, nhất định sẽ lại quấn quít lấy Dương Nhất Sâm đòi đi chơi, đi ăn.
Thông thường khi cô chơi mạt chược thì Dương Nghệ Tuyền đi đi lại lại bên cạnh cô, lúc Dương Cẩm Ngưng bị làm phiền thì sẽ cho cô bé hai đồng, Dương Nghệ Tuyền sẽ rất vui vẻ cầm tiền đi mua quà vặt cùng chia sẻ với mấy đứa trẻ ở cùng khu nhà, Dương Cẩm Ngưng hầu như rất hiểu con gái mình. (haha làm mấy chương này cười sướng cả miệng ^^)
Dương Nghệ Tuyền đeo túi ách trên lưng, tìm được một quán mạt chược quen thuộc. Bên ngoài cửa sổ sát đất đả bị rèm cửa màu xanh che kín, không thấy rõ bên trong đang làm cái gì. Nhưng mở cửa ra sẽ nghe tiếng chơi mạt chược đôm đốp, mà người ngồi bên trong cũng đều chuyên chú nhìn bài trong tay mình, sợ sẽ bỏ lỡ cái gì đó.
Sắc mặt Cố Thừa Đông trầm xuống, nhất là khi nhìn thấy dáng vẻ “đương nhiên” của Dương Nghệ Tuyền. Con còn nhỏ như vậy, lại để con bé thấy cảnh này…
Dương Nghệ Tuyền càng đi về hướng quen thuộc, sau khi thấy Dương Cẩm Ngưng, lập tức chạy tới kéo áo cô, “Mẹ.”
“Ừm…”
Dương Nghệ Tuyền thấy Dương Cẩm Ngưng hoàn toàn không để ý mình, cô bé lại kéo áo cô, “Chú kia tìm mẹ…”
Phiền muốn chết, hôm nay cô thua rất thảm a, không biết ai lại xui xẻo tìm đến đúng lúc này? Dương Cẩm Ngưng xoay người thì thấy sắc mặt lạnh như đá của Cố Thừa Đông, chính là hàn khí nguy hiểm này, cô trượt tay làm bài rớt xuống để cho người ta thắng. Cô không cam lòng móc tiền ra, sau đó để người khác thế chỗ cô, lúc này mới đi đến chỗ Cố Thừa Đông.
Thực ra cô cũng không làm gì sai, nhưng nhìn thấy anh như vậy, lại không điều khiển được hành động. Lúc này định thần lại, cô chỉ muốn mắng bản thân thật không có tiền đồ gì cả.
“Vì chơi mạt chược nên cô không đi đón con?” Câu đầu tiên Cố Thừa Đông nói là chỉ trích.
Dương Cẩm Ngưng kinh ngạc, cô đương nhiên có thể tùy tiện nói một câu, chuyện của tôi liên quan gì tới người ngoài can thiệp? Hơn nữa cô rất ít khi không đi đón con, chỉ có một lần liền bị kết tội, còn không cho cô giải thích. Cảm giác này giống như là thường thường thấy người khác trốn học, sau đó mình cũng trốn một lần, nhưng không may bị bắt được, lại không thể giải thích được gì.
“Thì sao?” Cô chỉ nhìn anh, trong lòng rất hài lòng, vậy mà lại không có cảm giác xa lạ, một màn trước mắt khiến cô vô cùng hoảng hốt.
“Cô làm mẹ như thế à? Con mình còn không đi đón, để cho con bé lẻ loi đứng ở đó. Còn ở đây chơi mạt chược. Dương Cẩm Ngưng, cô thật là giỏi.” Cố Thừa Đông thấy cô không chịu nhận lỗi, trong lòng anh rất phẫn nộ.
Dương Cẩm Ngưng hơi ngây người, dường như bị Cố Thừa Đông mắng mà tỉnh ra.
“Con còn nhỏ như vậy, cô để con bé đến những chỗ như thế này, rốt cuộc là cô giáo dục con thế nào đây?” Nhất là với đứa nhỏ như thế này, sự dẫn dắt của cha mẹ là vô cùng quan trọng, “Chỉ biết quan tâm đến mình, cô có biết con bé mới chỉ bốn tuổi hay không? Cô là một người trưởng thành , nên làm như thế nào mà còn phải đợi người khác dạy cho sao?”
Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm vẻ mặt hỏi tội của Cố Thừa Đông, trong lòng không khỏi tức giận. Cô trừng mắt nhìn Cố Thừa Đông, “Liên quan quái gì tới anh!”
Mấy chữ này hoàn toàn khiến Cố Thừa Đông câm miệng.
Cố Thừa Đông mí