Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2221 lượt.
yền đoạt thế…
“Cháu hiểu, cháu sẽ không đối đầu với anh cả.” Cố Thừa Đông như vậy là tạm thời thỏa hiệp.
“Thừa Đông, cháu và Cẩm Ngưng sống tốt với nhau, ông nhất định sẽ giữ đúng lời hứa. Chỉ cần hai đứa có con, Cố thị lập tức sẽ giao cho cháu, đừng làm ông thất vọng.” .
Cố Thừa Đông bề ngoài luôn luôn là một đứa cho cháu biết nghe lời, còn lợi hại hơn cả Cố Kế Đông. Cố lão gia từ lâu đã hiểu rõ tính khí cháu mình.Đứa cháu này, có một chút ngạo mạn, có một chút tự tin, nếu như không đả kích anh một chút, để cho anh biết rằng, không phải tất cả mọi thứ trên đời đều nằm trong lòng bàn tay anh, thì thật là thiệt thòi lớn.
Ông làm vậy không phải hoàn hoàn là vì có tâm tư riêng, mà còn vì muốn Cố Thừa Đông có điều kiện để thỏa hiệp, muốn anh biết lúc nào nên thỏa hiệp, lúc nào phải tiến, lúc nào cần lùi, cân nhắc thiệt lợi.
“Vâng, cháu biết rồi.”
Dương Cẩm Ngưng đứng ngoài cửa, nghe xong liền quay trở về phòng.
Nửa năm sau khi kết hôn, Cố Thừa Đông chưa bao giờ chủ động về nhà. Lúc ấy, cô không hiểu vì sao, nhưng vẫn tỏ ra vui vẻ. Giờ mới biết rõ nguyên nhân, sau nửa năm ấy, anh tình nguyện về nhà là vì có giao hẹn với Cố lão gia.
Bây giờ biết được sự thật này, cô cũng không hề tức giận. Hóa ra Cố Thừa Đông cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi. Anh cũng có nhược điểm để người ta nắm được, cũng sẽ phải thỏa hiệp, cũng có chuyện anh không muốn làm mà vẫn phải làm. Người đàn ông cao ngạo ngồi tít trên cành cao trong lòng cô giờ bỗng trở thàng một người đàn ông rất bình thường…
Dương Cẩm Ngưng cũng sẽ không vì chuyện này mà kết luận Cố Thừa Đông là dạng người gì. Dù sao thì cô cũng là tự ép bản thân mình lấy anh để quên đi người mà mình yêu, cho nên lúc này cô có thể bớt cảm giác áy náy với anh đi được rồi. Huống hồ, Cố Thừa Đông cũng chẳng để tâm tới cô, không dằn vặt cũng chẳng săn sóc. Trước giờ cũng chưa từng có người con gái nào chạy tới trước mặt cô tranh giành chồng. Chỉ bằng những chuyện này cũng đủ thấy Cố Thừa Đông không đến nỗi nào.
Cô cũng chẳng phải người con gái si tình đến mức đau khổ đợi chờ Cố Thừa Đông vờn hoa ghẹo bướm chán chê bên ngoài rồi về nhà ôm ấp mình.
Trước đây cô từng đọc một cuốn tiểu thuyết. Cô gái trong truyện đợi chờ chàng trai hơn mười năm. Hắn ta yêu một người khác, kết hôn, ly hôn, rồi quay lại nơi mà có người đang chờ mình. Câu chuyện chẳng những không khiến cô cảm động, mà còn khiến cô cảm thấy tức giận. Chẳng lẽ, phụ nữ cứ phải chờ đợi mệt mỏi mới được hạnh phúc, tình yêu đáng bị coi thường đến vậy ư? Căn bản không đáng để theo đuổi, chí ít thì thứ tình cảm đó không phải thứ mà cô đang tìm kiếm.
Cô biết bản thân không phải là một người con gái tốt, cô không hề tâm tâm niệm niệm yêu mãi một người, cho nên cô cũng không có tư cách yêu cầu Cố Thừa Đông phải làm gì. Cô cũng chẳng phải trẻ con, đương nhiên không ngốc nghếch đến nỗi bắt một người đàn ông yêu mình như sinh mạng, yêu tất cả mọi thứ thuộc về mình, kể cả khuyết điểm hay sự thất thường của mình cũng phải yêu. Người như vậy cho dù có tồn tại hay không, thì cô cũng không mong có được, có một người yêu mình đến đánh mất cả nhân tính cũng không phải mong muốn của cô.
Cố Thừa Đông như vậy rất tốt, chí ít anh cũng không yêu cầu cô nhất định phải sinh một đứa con cho anh, cũng không cưỡng ép cô. Lúc biết cô dùng biện pháp tránh thai, anh cũng không tỏ thái độ. Anh lại càng không lợi dụng cô, dù cho anh chưa từng vì cô mà làm chuyện gì.
Bọn họ đều không phải người si tình, như vậy sống cùng nhau mới phù hợp. Đối phương không phải là người quá hoàn hảo, cô sẽ không cần lo lắng bản thân mình không xứng… Đối phương không quá yêu thương cô, cô sẽ không cần lo lắng mình phải nỗ lực đáp lại tình yêu ấy…
Tình cảm công bằng như vậy mới là thứ cô muốn.
Cũng có thể, đó là tất cả những gì Cố Thừa Đông có thể cho cô.
*
* *
Cố Thừa Đông quay về phòng, vẻ mặt bình thường nhìn cô, “Ngày mai về nhà.” .
“Ừm.”
Sinh một đứa con
Chuyển ngữ: Sahara
Mấy ngày này Cố Thừa Đông đều về nhà rất sớm, và đương nhiên hai người bọn họ vẫn rất ăn ý về một phương diện.
Dương Cẩm Ngưng sẽ cởi áo khoác ngoài, thuận thế nằm trên giường. Cố Thừa Đông cũng không do dự mà ôm lấy cơ thể cô. Trời vẫn chưa tối hẳn, làm chuyện đó có một thứ cảm giác rất lạ. Trước đây bọn họ vẫn thường xuyên cùn