Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.
àm cách nào để về biệt thự Dạ Hoa, càng không nhớ dì Trương vừa rồi nói gì với mình. Cô rõ ràng có thể nhìn thấy người qua người lại tấp nập trên đường, cũng nhìn thấy dì Trương kéo tay cô miệng nói gì đó, nhưng đầu óc của cô không thông, không nghe được bất cứ điều gì, cũng không mong muốn nghe được chuyện gì hết. Cô nơm nớp sợ hãi leo lên lầu, ngã xuống giường. Ngực run rẩy, cổ họng chua xót, một chút khí lực để đứng lên cũng không có. Vô cùng khó chiu, giống như khi cô nghe được tin mẹ qua đời, giống như khi cô tự tay đẩu Dương Nhất Sâm ra xa, giống như hôm nay… cô biết Suzie đã chết.
Câu cuối cùng mà cô nói với Suzie là gì?
“Suzie, tôi ghét cậu, cả đời này tôi cũng không muốn làm bạn với cậu.”
Ông ta không hề biết rằng, câu nói kia của mình lại khiến cho Dương Cẩm Ngưng luôn sống trong nỗi dằn vặt. Cô thậm chí nghĩ, chính vì mình là con gái nên bố mẹ mới mỗi ngày đều khắc khẩu. Bởi vậy, cô vui vẻ chấp nhận sự thống hận của bố mẹ lên mình. Vốn dĩ một nhà bình an vô sự, thoáng chốc đã như tờ giấy mỏng manh bị đâm thủng, không thể trở về như xưa được nữa.
Đàn ông đúng là một loại động vật vừa thiện vừa ác. Một mặt cảm thấy thê tử đã phải vất vả khổ cực theo mình bao nhiêu năm, một mặt lại nghĩ tới gia nghiệp và cuộc sống của bản thân… Cân đo đong đếm hai bên, rồi quyết định bỏ mặc bên không quan trọng.
Đáng tiếc, bên bị bỏ rơi là hai mẹ con Dương Cẩm Ngưng.
Bởi vì, người phụ nữ bên ngoài của ông ta đã sinh hạ một đứa con trai.
Đàn ông vốn dĩ xấu xa, luôn muốn một cuộc sống trong nhà có vợ đẹp như hoa đẹp, bên ngoài có giai nhân như ngọc. Nếu như hoa trong nhà không đủ phong tình đương nhiên sẽ bị bỏ quên. Hơn nữa nếu như giai nhân bên ngoài vừa có chừng mực, vừa nắm bắt được trái tim người đàn ông thì đương nhiên sẽ tìm cách để cướp cái danh “hoa trong nhà” về với mình.
Người đàn bà kia cực kỳ có thủ đoạn, nhiều năm qua chịu nhẫn nhục, cũng chỉ là vì lúc này!
Dương Cẩm Ngưng nhớ rõ ràng ngày hôm ấy, giữa cơ mưa, cô và mẹ cùng chạy đuổi theo.
Mẹ cô nhất quyết dầm mưa cho tới khi ngã khuỵu. Vậy mà ông ta cũng không thèm liếc mắt. Đối với một người đàn ông tuyệt tình, vĩnh viễn đừng hy vọng một ngày nào đó hắn ta sẽ quay về bên bạn.
Hai mẹ con Dương Cẩm Ngưng cuối cùng cũng chịu rời khỏi đó.
Thời gian đầu, mẹ cô không chịu mở miệng nói một lời, cô phải tận lực chọc cho mẹ cười, bởi vì chính bản thân cô cũng không cảm thấy vui vẻ.
Sau đó lại một hồi đại chiến cướp chồng, mẹ cô vẫn không chịu cam tâm như thế.
Cũng có thể là người đàn ông ấy cũng phần nào nhớ tới người vợ của mình, vì vậy quay về trình diễn một tiết mục cẩu huyết. Mẹ cô mang thai lần thứ hai, đây là hy vọng duy nhất cho tương lai của bà. Một tình tiết càng cẩu huyết hơn nữa là cái thai lần này không giữ được. Bà dường như phát điên. Vậy là cuối cùng, ông ta cũng chỉ là khách qua đường…
Trong trí nhớ Dương Cẩm Ngưng, cô nghe rõ từng lời của bác sĩ, rằng cái thai chết lưu kia, là nữ! Lúc ấy, cô đã cười nhạt. Cũng tốt, cho dù mẹ cô hiện giờ không điên thì sau khi sinh hạ đứa trẻ kia ra cũng sẽ phát điên thôi, hơn nữa trên thế giới sẽ lại phải có thêm một sinh linh u oán.
Mẹ cô sau đó tình trạng bệnh lúc tốt lúc xấu. Lúc tốt thì ôm lấy con gái, nói rằng cô là người người thân duy nhất của mình, lúc không tốt thì đánh cả con gái.
Cô vẫn luôn chịu đựng, bởi vì cô càng kêu đau thì mẹ sẽ lại càng đánh cô.
Cô ghét nhất trời mưa, bởi vì những lúc ấy, mẹ cô dường như điên loạn, sẽ tóm tóc co mà kêu gào: sao chổi!
Số phận người phụ nữ, dường như cũng chỉ là vì bản thân mình là con gái cho nên mới bất hạnh…
Mỗi khi trời mưa lớn, cô bé Dương Cẩm Ngưng đều đứng dưới mái hiên nghe tiếng đồ đạc trong nhà bị đập vỡ, cô cứ yên lặng thu lu ngồi một góc như thế, dù có rét run cũng sẽ nhất quyết không đi vào trong nhà.
Dù thế nào đi nữa thì cô cũng là người thân duy nhất của mẹ, cho dù mẹ có đối xử thế nào với cô thì sự thật ấy vẫn không thay đổi.
Nghe tin mẹ mình đã không còn trên đời này nữa, cô cảm thấy bầu trời như sụp đổ. Thậm chí thời khắc ấy cô còn hận cái tuổi thơ chết tiệt kia của mình, cho dù cô có bị mẹ đánh mắng thế thì đáng lẽ ra cô cũng không được oán thán.
Số phận cô, kể từ sau sự ra đi của mẹ mà hoàn toàn thay đổi, bởi vì cô được vào một gia đình tốt đẹp.
Có thể cô cũng không phải người tốt. Lúc cô thấy được người thanh niên giống như hoàng tử