Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
g nhau như vậy, nhưng đều là trong đêm đen, cô không nhìn thấy khuôn mặt anh, và cũng chẳng muốn nhìn rõ. Bây giờ vì muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ đã định mà hai người bọn họ rất tích cực, nhưng lại khiến cô mơ hồ cảm thấy không thể thích ứng.
Cô lấy tay đẩy Cố Thừa Đông.
Một đoạn ký ức xa xôi bất chợt xuất hiện trong đâu như vậy…
(Phố đèn đỏ: hiểu tương tự như “phố vẫy”, “làng chơi” ở VN)
* * *
“Anh còn chưa thấy bao giờ.” Cố Thừa Đông thuận miệng nói.
Cô dùng ánh mắt kỳ quái liếc anh một cái. Thôi thì cô thừa nhận, vừa rồi lời cô nói ra cũng có một chút thử anh, câu trả lời này của anh coi như cũng giúp cô thỏa mãn phần nào. Mãi đến khi trời tối mịt, “công việc” dang dở kia hai người mới hoàn thành xong.
Trong bóng tối, họ tiếp tục dây dưa, triền miên không ngớt…
Cô thở hổn hển, nhìn chằm chằm trần nhà, đương nhiên là tối mịt, cái gì cũng nhìn không thấy rõ.
Cố Thừa Đông từ trên người cô lăn xuống.
Cô lần sờ bàn tay anh trong bóng tối, lắc lắc: “Anh nói xem, sao mãi vẫn chưa thấy động tĩnh gì?”
“Em quá sốt ruột rồi.” Cố Thừa Đông rõ ràng đã buồn ngủ.
“Nhưng mà giờ… người ta kết hôn chỉ hai tháng là đã thấy bụng rồi…”
“Đó là do bọn họ ở chung nhiều năm trước khi kết hôn.”
“Thật không?” Dương Cẩm Ngưng kinh ngạc: “Sao ngay cả chuyện này anh cũng biết.”
Cố Thừa Đông thở dài hai tiếng, bật cười, nói vậy mà cô cũng tin…
Cuối cùng Dương Cẩm Ngưng cũng nhận ra đang bị Cố Thừa Đông cười nhạo, tức giận: “Đã lâu như vây…”
Một chút động tĩnh cũng không có. Bạn học của cô, từ bạn tiểu học đến bạn trung học, con cái đều đã lớn cả rồi, có người còn mang thai đứa thứ hai, bọn chúng theo bố mẹ đi dạo phố, gặp cô còn lớn tiếng chào “cô”.
“Em đúng là quá sốt ruột rồi, chuyện này gấp không được, càng gấp càng lâu có. Em xem ti vi nhiều như vậy mà không rõ à?”
“Vì gấp mới cần nhanh chứ, không gấp như vậy ai cần làm gì…”
Cố Thừa Đông xoay người xoay người đè lên người cô, môi lưỡi lại dây dưa trên môi cô, ngăn cản cô tiếp tục lảm nhảm. Một trận mây mưa kịch liệt nữa chấm dứt, anh mới mở miệng: “Anh làm thêm giờ, tỷ lệ thành công càng cao!” (pó tay vợ chồng nhà này =.=)
Mấy ngày sau, vì lý do tới chu kỳ mà Dương Cẩm Ngưng đẩy Cố Thừa Đông ra. Sau đó, cô tới bệnh viện, có thể chính là do cô quá sốt ruột, cho nên muốn đến bệnh viện kiểm tra cho bớt lo lắng.
Dương Cẩm Ngưng nóng ruột ngồi chờ kết quả, thầm ước ao bác sĩ nói với cô rằng: kinh nguyệt hai ngày trước chỉ là ảo giác, trong bụng cô đã có một sinh mệnh bé nhỏ rồi.
Ngồi ở trong phòng, cô có chút bất an, “Rất nghiêm trọng sao?”
Nếu như cô không thể mang thai… Suy nghĩ này khiến sắc mặt cô trắng bệch, tự mình dọa mình, quả thực rất đáng sợ.
“Cũng không phải, thể chất của cô không thích hợp để mang thai, nhưng cũng không có vấn đề gì lớn, nếu mang thai phải cực kỳ cẩn thận.”
“Vậy là có ý gì?”
“Vấn đề này phụ thuộc vào thể chất. Cô cũng không cần quá lo lắng.”
“Tôi rất khó mang thai ư?”
“Cũng không quá khó, chỉ là sau khi có thai thì rất khó sinh. Cô đã từng sinh con chưa?”
Cô lắc đầu.
“Vậy thì cô không cần lo lắng quá, mang thai lần đầu tương đối dễ sinh, lần thứ hai trở đi mới khó khắn một chút.” (Bác sĩ kiểu quái gì toàn nói nước đôi thế này hả???)
“Chỉ là rất khó sinh, nhưng không khó mang thai?”
“Có thể nói như vậy.”
“Vậy mà… vẫn chưa có… À, liệu dùng thuốc tránh thai có ảnh hưởng gì không?”
“Nếu như dùng loại thuốc đó trong thời gian dài thì đương nhiên sẽ có hại nhất định tới cơ thể. Nhưng qua một thời gian thì sẽ ổn thôi. Mang thai được còn do rất nhiều yếu tố, cô không nên quá nóng ruột, nên giữ tâm trạng thoải mái.”
Dương Cẩm Ngưng kết luận lần này đến bệnh viện là đi dạo chơi, dù sao kết quả cũng còn không đến nỗi tồi tệ như cô tưởng.
Dương Cẩm Ngưng vừa đi trên hành lang bệnh viện, vừa kiểm điểm lại bản thân xem liệu có phải là mình đã quá quan trọng hóa vấn đềnày không. Dù sao cô cũng chưa già, mới có hai tư tuổi, chuyện này tuyệt đối không gấp, người không biết không chừng còn tưởng cô muốn mượn chuyện con cái để bức hôn người khác!
Nghĩ như vậy nên tâm tình cô đã tốt hơn nhiều.
Có lẽ là muốn đối xử tốt với bản thân, cũng có thể là muốn để tâm tình bình thản.
“Dương Cẩm Ngưng?”
Cô xoay người.
“Đúng là cậu.” Mạnh Y đi tới bên cạnh Dương Cẩm Ngưng, khóe miệng nhếch lên mỉm cười.
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy sự bình thản vừa tìm kiếm được vừa nãy đã bắt đầu lại sôi trào rồi, n