Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342470
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2470 lượt.
xà phòng. Chuyện xấu của Cố Thừa Đông càng lúc càng lớn, hình như có người cố ý thổi phồng lên.
Dương Cẩm Ngưng điều chỉnh tiếng ti vi to hơn, thấy ti-vi đang chiếu hình ảnh Đặng Lệ Quân lúc còn sống, nói Đặng Lệ Quân có ba việc lớn còn tiếc nuối, chính vì những tiếc nuối này mà cuộc sống của cô ấy mới càng hoàn chỉnh hơn.
Cố Thừa Đông nằm xuống giường nhưng bị những âm thanh này làm cho không ngủ được, anh dụi mắt, chậm rãi nhìn qua người bên cạnh.
Anh không nói lời nào, cô do dự một chút, chỉnh âm thanh nhỏ xuống.
“Không ngủ được?” Không chờ anh lên tiếng, cô liền tự trả lời, “Nếu em là anh, em cũng ngủ không được.”
Anh liếc cô, căn bản không muốn nói gì.
“Anh nói anh thấy em rất phiền phức, thực ra em cũng thấy anh phiền, chúng ta tính sao đây?” Chính cô cũng tự cười mình, “Anh không cảm thấy anh cần có một lời giải thích với em về những chuyện này sao?”
Cố Thừa Dông nằm xuống, cô lại chỉnh âm thanh to lên.
“Đã cho là như vậy rồi, em còn cần anh nói cái gì?”
“Như vậy là anh thừa nhận anh và Diệp Vãn Hi có quan hệ?”
“Em nhất định phải dây dưa chuyện này, anh cũng không còn cách nào.”
“Dây dưa.” Hai chữ này em không dám nhận, thế nhưng, ít nhất hiện tại em dị ứng quá nặng với cái danh ‘Cố phu nhân’, phải cho em ít thuốc chứ?”
“Dương Cẩm Ngưng, thực ra là dù anh và người phụ nữ khác có quan hệ gì, em cũng không quan tâm. Cái em quan tâm chính là người tên Diệp Vãn Hi kia. Chỉ cần là cô ta, cho dù không có quan hệ gì với anh thì em cũng không thuận mắt. Cái gì không như ý của em, em sẽ không thoải mái, sẽ không vui vẻ.”
“Hóa ra anh hiểu rõ em như thế.” Cô quay đầu, “Thật hiếm có, nói nhiều như vậy, cũng không sợ làm tồn hại phong độ của anh.”
“Lo lắng cho anh như vậy, anh thật là vinh hạnh.”
“Anh nói không sai, em chỉ quan tâm đến Diệp Vãn Hi kia. Nhưng ánh mắt của anh cũng không hơn gì, con gái của loại đàn bà tiểu tam ấy mà cũng hết sức bảo vệ.”
“Chỉ cần ai đó một chút đáng ghét, em liền nhìn người ta không vừa mắt. Đây chính là thái độ làm người của em.”
“Anh thực sự càng ngày càng hiểu em, thế nhưng, anh không thấy nực cười sao? Anh dựa vào cái gì nói những lời này với em. Thế giới này còn chưa bị đảo lộn đâu, nhìn những chuyện anh gây ra đi, rõ ràng em mới là người bị hại.”
“Người bị hại. . .” Cố Thừa Đông cười chế nhạo, không thèm nhìn cô, nằm xuống lấy chăn trùm đầu mình.
Anh cảm thấy nực cười.
Chính cô cũng cảm thấy nực cười.
Dù thế nào, cũng đều không quan tâm, đoạn hôn nhân này, thực ra đã sớm không cần thiết.
Từ ấm áp đến lạnh như băng, không bằng ngay từ đầu cứ lạnh như vậy, chí ít trong lòng sẽ không hy vọng xa xôi tới sự ấm áp đã từng có kia.
Chân tướng đằng sau
Edit: 4ever 13lue
Chỉnh dịch: Sahara
Nếu ông nội đã lên tiếng, thì Dương Cẩm Ngưng cũng chỉ có thể đợi ở Cố gia, không dám vì mình được yêu quý mà tùy tiện bỏ đi. Kỳ thực ở nơi này so với ở biệt thự Dạ Hoa không quá khác nhau, chỉ cần tránh không nhìn sắc mặt một số người, thì cũng khá ổn. Cô cũng không hứng thú gì, chán nản cầm kéo ra vườn cắt tỉa. Khi cô nhận ra lá cây cũng có thể được cắt thành hình thù khác thì lại cảm thấy thích thú.
Cô rải lá cây đầy đất, nhìn lại thấy mình đã tra tấn thành ra không nhìn ra hình thù trước đó, lại tự cảm thán sức phá hoại của bản thân thật đúng là miễn bàn.
“Đây cũng đều là chuyện của Cố gia các người.”
“Các người? Chị hình như là dùng sai từ?”
“Để biểu hiện tình cảm anh em sâu đậm, lẽ ra giờ này cậu nên đi giúp anh ba của cậu giải quyết rắc rối chứ nhỉ, còn hơn là ở đây nói những điều vô vị với tôi.”
Dương Cẩm Ngưng muốn cầm cây kéo định rời đi, Cố Kế Đông mở miệng nói xa xôi, “Chị dâu sao biết em không giúp anh ba giải quyết rắc rối?”
Dương Cẩm Ngưng dừng chân.
Cố Kế Đông giật nhẹ khóe miệng, “Đối với anh ba mà nói, gia đình và công việc vạn sự đều tốt, đi khuyên ngăn chị dâu cũng chính là chia sẻ với anh ba.”
“Tôi có cần xúc động trước tình anh em của hai người không?” Giọng điệu cô rõ ràng càng tăng lên.
“Quên nói cho chị biết, em cũng đã hiểu phần nào về người đứng sau màn kịch này, không biết hiện tại chị ba có hứng thú hay không?” Cố Kế Đông đi tới trước người cô, ngăn cản ý nghĩ muốn rời đi của cô, biểu cảm tùy ý, thản nhiên tươi cười.
“Không liên quan đến tôi.” Cô không có tâm tư mà nghe anh ta nói nhiều như vậy, nhưng vẫn cầm kéo đứng yên tại chỗ, có chút chần chờ.
“Có lẽ chị dâu nói đúng. Chuyện này đích xác là sẽ ảnh hưởng tới tâm trạng. . . Thế nhưng chị nên biế