Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
t nếu em có thể điều tra được ‘chân tướng’, thì anh ba tự nhiên cũng biết.” Còn không chờ Dương Cẩm Ngưng có bất kì phản bác nào, tập tức mở miệng, “Hay là chị dâu vẫn rất tin tưởng vào chuyện anh ba có tìm ra được chân tướng hay không?”
(hự, thế này là sao, sao nghe có vẻ như Dương Cẩm Ngưng cũng biết ấy? ? ? )
Cố Kế Đông đi rất xa rồi, cô còn đứng tại chỗ. Bàn tay cầm kéo của cô đã bị cứa vào mấy vết. Cô giơ chiếc kéo ra tới cái cây gần nhất, ra sức cắt bỏ cành cây, từ đầu tới cuối, cuối cùng chỉ còn trơ mỗi thân. Một hàng dài các cây cao cây bé, tất cả đều bị cô cắt chỉ còn lại thân cây, bồn hoa ở giữa thực đáng thương, mất đi dáng vẻ ban đầu, trên mặt đất nhưng lại là một đống cành lá vụn vặt.
Cành tàn đầy đất, ánh dương rã rời.
Mọi người ai đi ngang qua chứng kiến cảnh tượng này cũng đều tròn mắt nhìn.
Người đầu sỏ gây chuyện là cô chỉ quay qua mỉm người ngọt ngào một chút, “Tôi không thích mấy cái cây này, ngày mai cho người đến thay mới hết cây cối đi.”
Xoay người một cái, nụ cười trên mặt tiêu biến như một trò ảo thuật.
Dương Cẩm Ngưng thật không ngờ, những hành vi thất thường của mình ở vườn hoa bị người ta báo cho ông nội. Ngay lúc Cố Thừa Đông xảy ra việc rắc rối với báo chí, cô vẫn không có hành động nào khác thường, đã bị người khác coi là không bình thường. Hiện tại cô lại náo loạn, người khác không những không cho rằng hành vi của cô là cổ quái, ngược lại còn nghĩ là cô lúc trước tự gây áp lực cho chính mình, cho nên mới tìm cơ hội để phát tiết.
Một người phụ nữ, đối mặt với sự ám muội của chồng mình và người phụ nữ khác, sau đó giả vờ làm như không có việc gì, đây là một loại thương cảm; nhưng nếu như là có hành vi dị thường, thì sẽ bị gọi là mất đi lý trí.
Thế nên, có người lại muốn lúc cô mất đi lý trí mà đến đây ngăn cản hành động thiếu suy nghĩ của cô.
Kỳ thật có nhiều lúc buồn chán cô đều suy nghĩ, lúc đi lên cầu thang gặp ông nội thì Cố Thừa Đông sẽ nghĩ cái gì. Hôm nay cô có thể tự mình cảm nhận tiếng tim đập dồn dập, kỳ thực trong đầu cái gì cũng không muốn nghĩ.
“Ông nội.” Cô thong thả đến thư phòng của ông nội.
Cô vẫn rất hoài nghi, đặt nhiều sách ở giá sách như vậy, lẽ nào đều đã đọc qua một lần rồi?
Ông nội buông quyển sách trên tay, gỡ mắt kính xuống, nhìn cô cười hiền lành, “Nghe nói cháu không hài lòng với thiết kế của vườn hoa?”
“Nào có, mỗi ngày đều nhìn, cảm thấy chán mà thôi. Con người đều thích cảm giác mới mẻ mà.”
“Đó các cháu là thanh niên, giống như ta rồi thì sẽ thích những cái cũ.” Ông nội đứng lên, đi đến bên cửa sổ, quay đưa lưng về phía cô, “Ông biết, chuyện này đích thực là Thừa Đông làm việc quá đáng, nó đối xử với cháu như vậy không được.”
“Ông nội nói nghiêm trọng quá rồi, chúng ta đều là người một nhà, không cần nói những lời này. . .”
“Cẩm Ngưng, cho dù cháu nghĩ như thế nào, ông nội vẫn phải nói. Nếu như Thừa Đông thật sự muốn làm việc này, tuyệt đối sẽ không có kẻ nào có thể phát hiện ra.” Ông xoay người, trong giọng nói có thở dài, “Cũng không phải là ông thiên vị nó, mà là nhiều năm nay, ở phương diện này, ông thật sự không nhìn thấu nó, những người đó. . .” Ông lắc đầu.
“Ông nội nói cháu đều hiểu, thật ra cháu không nghĩ nhiều như vậy. Chẳng qua cảm thấy vườn hoa cần thay đổi một chút, nếu như ông nội không thích, coi như cháu cũng chưa nói gì. Mọi người đều là những người làm việc lớn, cho nên hay nghĩ xa xôi. . . thực ra cháu không có ý gì cả.”
Ông nội vẫn nhìn cô, cô cũng đứng bất động, nghênh đón ánh mắt của ông.
Bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa, “Lão gia, đã đến giờ uống thuốc.”
Ông nội vẫy tay, bảo cô ra ngoài.
Dương Cẩm Ngưng lúc này mới chậm chạp đi ra.
Cô đem tất cả quần áo trong tủ ra để ở trên giường, kể cả những bộ đồ chưa bị tháo mác cũng xếp gọn gàng lại cùng với những cái cũ. Sau đó, cô xếp gọn nội y vào một cái giương nhỏ, tất cả được sắp xếp ngăn nắp gọn gàng trong tủ quần áo. Sau khi làm xong, cô lại thu dọn lại căn phòng lại một lần. Có điều, đồ đạc của Cố Thừa Đông, cô một chút cũng không động vào.
Những lúc trong lòng bực dọc, thì cô sẽ nhiều lần làm những việc như vậy.
Nếu như mà vẫn còn thấy phiền, vậy thì lại lôi quần áo ra xếp lại lần nữa.
Lúc cô mười tám tuổi, cô từng mong muốn đến khi mình ba mươi tuổi có thể ngồi xem lại cuộc sống của chính mình như xem một cuốn sách.