Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/435 lượt.

i, vậy tốt nhất cứ vĩnh viễn nằm lặng giữa nước biển như vậy đi.”
Anh hiểu rõ ý tứ của cô, chầm chậm buông khỏi tay cô, cười nhạt, “Không ai có quyền áp đặt anh phải sống ra sao, kể cả em”.
Cả hai tay cô đều đặt lên vô lăng, cô chăm chú ngắm nhìn màn mưa ràn rạt trước mắt mình, một hồi lâu, cô mới nghe thấy tiếng anh mở cửa xe.
Trước khi anh rời đi, cô nói, “Đưa em đi thăm chị ấy đi”.
Lúc bọn họ về đến bệnh viện Chỉ Di đang nằm, đã là chiều ngày hôm sau, đây cũng là chỗ làm việc của Kỉ Đình. Khi Chỉ An đẩy cửa phòng bệnh, anh cảm thấy bàn tay cô run rẩy, sau khi bỏ nhà ra đi hồi mười tám tuổi, cô chưa từng quay trở lại chốn xưa, cũng chưa từng gặp lại Chỉ Di và mọi người trong nhà lần nào. Anh cố gắng nắm chặt bàn tay kia của cô, nhưng chỉ bị cô lạnh nhạt giằng ra, xa cách, đây chính là thái độ duy nhất mà cô biểu hiện với anh trên suốt cả đường đi.
“Em muốn một mình em gặp chị ấy thôi”, Chỉ An nói.
Trong phòng bệnh, ngoài Chỉ Di đang nằm trên giường truyền nước ra, chẳng còn bóng dáng ai khác, không biết tại sao, Chỉ An cảm thấy mình thở phào một cái, cô rón rén bước lại, ngồi xuống bên cạnh Chỉ Di, ngắm nhìn con người trên giường bệnh kia, bỗng dưng hít một hơi, người lạnh toát. Trong cái đêm từ biệt cách nay chín năm, Chỉ Di cũng không đến nỗi khiến cô phải kinh hoàng như lúc này, hai mắt Chỉ Di nhắm nghiền, gầy mòn xơ xác đến mức không còn nhận ra nổi, hệt như một đóa hoa vốn phải bừng nở cuối cùng lại thốt nhiên héo tàn. Bỗng Chỉ An nhớ tới một dung nhan khô kiệt khác trên giường bệnh, nỗi sợ hãi không gì tả nổi khiến cô như rơi tõm xuống hố băng, vì sao cứ từng người từng người một đều phải rời bỏ cuộc đời trước mắt cô như vậy chứ? Đến cả Chỉ Di – người mang lại cho cô chút tình thân duy nhất trên đời cũng không thể tránh khỏi?
Ngón tay cô khẽ khàng chạm vào mu bàn tay gầy guộc, cắm đầy kim truyền của Chỉ Di, rồi vội rụt lại, chầm chậm bám vào chiếc ga giường trắng toát bên cạnh cô. Không ai gây ra chút tiếng động, trong phòng bệnh chỉ trơ lại tiếng thở yếu ớt dường như không thể nghe thấy của Chỉ Di.
Cuối cùng Chỉ Di cũng tỉnh dậy.
Họ không do một mẹ sinh ra, thế nhưng bao nhiêu năm qua, cả hai vẫn luôn coi nhau như người thân thiết, gắn bó máu thịt nhất với mình, thứ cảm ứng ấy như thể sinh ra đã có sẵn rồi.
“Ai đấy?” Chỉ Di yếu ớt hỏi.
Chỉ An không đáp lời.
“Chỉ An, là em phải không?” Chỉ Di khẽ mở mắt, hơi nhoẻn miệng cười, “Chị lại vừa mơ thấy em đấy. Em nói xem, bao nhiêu năm bọn mình không gặp nhau rồi nhỉ?”.
Một giọt nước lạnh ngắt rơi trên bàn tay Chỉ Di, cô nhắm nghiền mắt, thoắt đã lại mở ra, một bàn tay sờ soạng theo bản năng, khẽ khàng chạm vào một bàn tay khác.
Chỉ Di đột nhiên nắm chặt lấy bàn tay ấy, những giọt lệ cũng bắt đầu rớt ra từ khóe mắt tưởng chừng đã khô cạn của cô, hai người không nói một câu, cuối cùng, tiếng nấc nghẹn âm thầm của Chỉ Di đã dần trở thành nức nở, cô dường như nghe thấy được cả tiếng thổn thức nhỏ nhoi câm nín của Chỉ An.
“Cuối cùng anh ấy cũng tìm thấy em rồi”. Chỉ Di định nhoẻn một nụ cười, nhưng cuối cùng không thể làm nổi. Nói xong câu ấy, cô mới phát hiện ra bàn tay đang nắm chặt kia đã rụt lại, cô vội vã đưa tay ra nắm lấy.
“Chỉ An, em đừng đi.” Chỉ Di qua một trận ốm bệnh liên miên chẳng hiểu lấy đâu ra sức lực như thế. “Chỉ An, bất kể hai chúng mình có phải chị em sinh đôi hay không, em vẫn là em gái duy nhất của chị. Từ bé em đã là một đứa trẻ đơn độc, trước đây chị không hiểu tại sao, nhưng vẫn luôn mong rằng sự chăm sóc của chị sẽ khiến em vui thêm một chút, em ra đi bao nhiêu năm ròng, là bấy nhiêu năm chị ngóng trông em về. Nếu nói chị không thương em, đến chính chị cũng không tin được. Thế mà giây phút vừa rồi, chị lại hy vọng chị chỉ gặp lại em trong mơ thôi. Có phải chị quá ích kỷ không?”
“Chị yên tâm, em chỉ muốn về xem chị thế nào thôi, chị không sao rồi, em đi đây.” Đây là câu đầu tiên Chỉ An thốt ra trong phòng bệnh.
Chỉ Di khe khẽ lắc đầu, “Không ích gì đâu, Chỉ An. Em nghĩ là em ra đi, anh ấy sẽ ở lại hay sao? Không đời nào. Huống hồ cho dù anh ấy có ở lại thật, trái tim cũng theo em bỏ đi mất rồi. Cũng giống như những ngày không có em, chị chưa từng thấy anh ấy tươi cười bao giờ. Chúng mình là chị em ruột, cùng nhau lớn lên, em xinh đẹp hơn chị, thông minh hơn chị, bạo dạn liều lĩnh hơn chị, cái gì cũng giỏi hơn chị, chị đều không để tâm. Hồi còn nhỏ, cái gì em cũng thích tranh giành với chị, mẹ mua cho chị kẹo mút, mua cho em một cây, nhưng em không thèm, em nằng nặc đòi cây của chị, vào học cấp một, bố mua cho mỗi đứa một cái cặp sách, của chị màu đỏ, của em màu xanh da trời, rõ ràng em ghét màu đỏ, nhưng nhất quyết đòi đổi với chị, chị đều nhường em, cái gì chị cũng cho em được, thế nhưng…”.
“Phải, cái gì chị cũng nhường em hết, là bởi vì cái gì chị cũng có hết rồi, nên mới bảo là không tranh giành. Em đổi được cặp sách với chị, giành được kẹo mút của chị, thế nhưng em không giành nổi cái làm em thèm muốn nhất, em không có mẹ, bố em không yêu em, cứ cho là cái gì em cũng tốt hơ