XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134442

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/442 lượt.

nay thất vọng ra về chứ gì”.Thấy Kỉ Đình không đáp, cô cúi xuống, lôi từ trong túi ra một thứ, rồi im lìm đưa ra trước mặt anh.
Anh cầm lên, mở ra xem, hóa ra là tấm giấy mời dự một cuộc đấu giá được in rất tinh xảo, bên trên có ghi “Buổi bán đấu giá các tác phẩm sơn dầu đương đại chọn lọc của Vinh Ngọc Trai”, thời gian là ba ngày sau, ở ngay chỗ dễ thấy trên giấy mời là một hàng dài họ tên các họa sĩ, trong đó không thiếu những nhân vật được xếp vào hàng đại sư đã có tiếng tăm lâu năm, ngoài ra còn có cả những họa sĩ trẻ tuổi mới nổi danh vài năm gần đây, ba chữ Cố Chỉ An vừa hay cũng xuất hiện trong đó. Kèm theo giấy mời, ngoài thẻ trả giá, còn có các loại giấy tờ tài liệu đấu giá rất tường tận như Những điều cần biết khi đấu giá, Danh mục đấu giá, được đóng thành một cuốn dày cộp.
Kỉ Đình nhìn Mạc Úc Hoa với vẻ ngạc nhiên, Úc Hoa nói, “Cho dù cô ấy không đến triển lãm tranh hôm nay, trong cuộc bán đấu giá ba ngày nữa cậu nhất định gặp được cô ấy, nghe nói đây chính là buổi bán đấu giá tranh sơn dầu lớn nhất hằng năm, cô ấy rất cừ, mà vận may của cậu cũng rất lớn.”
“Cái này… có thể nói cho tớ biết ở đâu ra được không?” Anh nghi hoặc không phải không có nguyên cớ, tác phẩm nghệ thuật bấy nay vốn là thứ đồ chơi của người lắm tiền nhiều của, đặc biệt là buổi bán đấu giá quy cách nghiêm ngặt thế này, những người tham gia đấu giá chắc chắn đã phải trải qua khâu đăng ký và kiểm tra tư cách rất nghiêm ngặt, người có thể nhận được thư mời kèm theo thẻ trả giá như thế này, ắt hẳn không phải cự phú cũng là quý nhân, tuyệt nhiên không thể đến tay những người xoàng xĩnh như họ.
Mạc Úc Hoa cười cười, “Yên chí đi, tớ nhờ chồng của một người bạn thân lấy về đấy, hy vọng có thể giúp được cho cậu”.
Mạc Úc Hoa vốn không phải kiểu lập dị khác người, thêm nữa món đồ này cũng vô cùng quan trọng với anh, vậy nên Kỉ Đình không khách sáo nữa, ngoài cảm ơn ra, anh chẳng biết nói gì khác.
“Đừng có cảm ơn, tớ ghét nhất là nợ nần người khác, như thế này cũng tốt, cuối cùng tớ cũng trả sòng phẳng được rồi.”






Chi bằng chúng ta đánh cược một phen
Địa điểm tổ chức buổi bán đấu giá là phòng đại tiệc ở tầng hai của khách sạn Lệ Cảnh nổi tiếng thành phố G, lúc Kỉ Đình đến nơi, vẫn còn một lúc nữa mới đến thời điểm chính thức khai mạc buổi lễ, nhưng trong phòng đấu giá đã có không ít người ngồi đâu ra đấy, trong số các khách mời bước qua dạo lại, có không ít những gương mặt đã quen thuộc quá đỗi trên truyền hình. Thoạt đầu, Kỉ Đình cứ ngỡ cái chốn bán đấu giá nhan nhản những người có tiếng tăm này chỉ là chỗ phô trương tiền tài danh lợi mà thôi, không ngờ đa phần khách mời có mặt đều khá im lìm dè dặt, cho dù đã ngồi vào chỗ rồi cũng chỉ khẽ khàng trao đổi với người quen bên cạnh ý kiến này nọ về những bức tranh vừa ý với mình. Tất nhiên, qua ba ngày trưng bày trước đó, cuộc bán đấu giá lần này đã đạt được mục đích thu hút sự chú ý của các khách hàng lớn, không ít người trong số đó đến đây có chủ đích hẳn hoi.
Nhân viên hãng đấu giá đón tiếp các vị khách có mang vé mời rất lịch sự, dưới sự hướng dẫn của họ, Kỉ Đình chọn ngồi xuống một chỗ tương đối chính giữa, thời gian chờ đợi cũng không đến nỗi quá dài. Tiếng chuông báo khẽ vang lên, cuộc đấu giá chính thức bắt đầu, căn phòng đang râm ran tiếng ồn phút chốc đã lặng im hẳn, người chủ trì buổi lễ của hãng đấu giá trước nhất giới thiệu sơ qua về các tác phẩm có mặt trong buổi bán đấu giá lần này, đồng thời giới thiệu với những người tham dự một số tác giả có tiếng, Kỉ Đình trông thấy các vị họa sĩ dáng vẻ điềm đạm cao quý đứng dậy, khẽ cúi người cảm ơn mà không nén nổi cảm giác thất vọng mỗi lúc một dầy thêm, trong số đó không hề có Chỉ An.
Thường thì phần đầu của buổi đấu giá chưa xuất hiện những tác phẩm quá nổi bật, chỉ là những bức bình thường, không thu hút được nhiều sự chú ý, đối với hết thảy tác phẩm của các họa sĩ còn lại, Kỉ Đình đều chẳng hứng thú là mấy, thế là cả buổi sáng trôi đi trong nỗi thấp thỏm thất vọng. Buổi trưa chỉ nghỉ bốn mươi lăm phút, hãng đấu giá chuẩn bị cho khách mời chút tiệc trà giản dị, gọn nhẹ, Kỉ Đình thấy không ít người quanh anh chỉ dùng chút nước mát, ăn uống qua loa, những nhân vật bình thường vẫn đình đám trong mọi lĩnh vực ấy, lúc này đây lại nhẫn nại hiếm thấy, cứ như thể những đứa trẻ đợi chờ từng món đồ chơi mình mê thích vậy.
Mấy năm gần đây, tiếng tăm của Chỉ An dần nổi lên như cồn, nhưng nói cho cùng, cô vẫn chỉ là một cô gái trẻ, vậy nên Kỉ Đình biết rằng, chắc chắn những tác phẩm của cô không thể là tiết mục cuối cùng của nhà cái được. Ca đấu giá buổi chiều bắt đầu chưa được bao lâu, Kỉ Đình đã nghe thấy người chủ trì đấu giá trên bục nói với khán giả ở dưới, “Thưa quý ông, quý bà, tiếp theo đây sẽ là ba tác phẩm của nữ họa sĩ trẻ tuổi nổi lên vài năm gần đây trong giới sơn dầu toàn quốc – Cố Chỉ An, tác phẩm của quý cô Cố Chỉ An cách đây không lâu đã từng được bán với giá rất cao tại buổi bán đấu giá quy mô lớn của hãng Christie Hồng Kôn