Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342112
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2112 lượt.
uyện đời thường cô ta nói, Diệp Thụ chưa từng biết đến, cũng là thế giới cô không có tư cách xen vào.
“Được… Thực ra, thực ra không có trọng tâm, tôi chỉ muốn đến thăm cô, cũng để cô biết tôi, sau này…”
“Không có sau này”, Diệp Thụ đứng lên cười lạnh, “Cô không cần phí sức ám chỉ, tôi sẽ không cùng chia sẻ một người đàn ông với cô – tôi không xứng. Anh ấy là chồng cô, bố của các con cô, sau này tôi sẽ không gặp lại anh ấy nữa”.
“Cô Diệp, xin cô đừng như thế, nếu cô bỏ đi, chồng tôi…”
“Tôi sẽ coi như hôm nay cô chưa đến, không ai biết. Còn nữa”, Diệp Thụ ngừng lại, giọng thấp dần, cô cúi đầu, thành thực và bất lực, “Thật xin lỗi, tôi không cố ý làm phiền cuộc sống của cô. Tôi biết anh ấy đã kết hôn, không phải lỗi anh ấy… Là tôi”.
Là tôi nhất thời… không kìm được lòng.
Cuộc đời này quá đau khổ, nên ly rượu độc Tần Uy, càng uống cô càng không kìm được, lần này đã là giới hạn, cô phải chết đi. Kiêu ngạo như cô, một đời chịu nhục một lần là đủ rồi. Làm tổn thương một người phụ nữ vô tội và hai đứa trẻ vô tội, cô sẽ lấy cuộc đời còn lại của mình, xem anh như khách qua đường để chuộc tội.
Tối đó Tần Uy trở về, Diệp Thụ đứng trước mặt anh, vung tay ném tấm biển cũ kỹ đó xuống mặt hồ sau nhà.
“Nếu còn có ý gì khác, em sẽ như tấm biển này, biến mất hoàn toàn khỏi thế gian”, mặt cô không chút sắc máu, nói từng chữ.
Lúc đó trong bụng cô đã mang thai Tần Tang ba tháng, Tần Uy không hề biết.
Từ hôm đó, mọi yêu thương trong anh đã đóng sập cửa. Từ đó, anh yên phận làm chồng, làm cha, nhưng không còn yêu thương được ai nữa.
Tám năm sau, Tần Uy vô tình biết “Tần Tang”, đón con gái về.
Lại mười lăm năm sau, Tần Uy nhận được điện thoại đầu tiên của Diệp Thụ trong đời.
“Alo…”, chủ nhân nhà họ Tần nức tiếng bốn phương, giọng lại run lên.
“Là tôi… Chào anh”, giọng Diệp Thụ vẫn lạnh băng, “Tôi là Diệp Thụ”.
“Ừ”, Tần Uy nhắm nghiền mắt, khẽ cười như đang trong mộng, yếu ớt và hoang mang.
“Chuyện kết hôn của Tần Tang… Anh để nó tự quyết định được không? Diệp Thụ ngừng lại, “Xin anh, đây là chuyện lớn cả đời nó, dù đúng hay sai, tôi chỉ mong nó có thể như ý”.
“Được”, Tần Uy không chút do dự.
“Thế… tạm biệt”.
“Tạm biệt”. Ông nghe tiếng “tút tút” vọng lại, cả đêm không nỡ cúp máy.
Tối đó ông ở trong văn phòng cả đêm, âm thanh đơn điệu đó vẫn ở bên ông, và cả tấm biển gãy đời nhà Tần. Tiểu Thụ em nhìn đi, cả thế giới này trừ em, không còn ai khác khiến Tần Uy anh có thể mất đi.
Cả đời này cứ thế thôi, kiếp sau… Tiểu Thụ, đừng gặp lại anh nữa.
Lần đầu tốt nhất, không gặp nhau.
Cả đời chỉ vì một mình em
Đường đến trường R đang sửa, xe khó qua, mà Trần Ngộ Bạch lại quen lái nhanh, con đường gập ghềnh không bằng phẳng mà anh vẫn nhấn ga thật mạnh, xe và người xóc giật kinh hoàng. An Tiểu Ly bị anh thắt chặt dây an toàn ngồi trên ghế, đang thiu thiu ngủ thì bỗng nghe tiếng “hự”, cô giật mình, từ gương chiếu hậu thấy bố của Tiểu Bạch đang ôm cái đầu bóng lưỡng, vẻ mặt giận giữ.
Phì… đang yêu quá, hóa ra không chỉ mình cô bị đụng đầu rồi lén trừng mắt nhìn Tiểu Bạch nhỉ?
Cô tự cho là mình cười khẽ, nhưng lại dẫn đến ánh mắt phẫn nộ của bố mẹ anh.
“Ưm…”, An Tiểu Ly toát mồ hôi lạnh, cứng nhắc chuyển vấn đề, “Sắp tới… nơi rồi ạ!”.
Mẹ… An Tiểu Ly nhìn cô Trần cầu cứu, mẹ là mẹ ruột con ư? Ồ đúng, suýt quên, bà không phải thật… Tiểu Ly u sầu bịt mắt.
Mẹ Tiểu Bạch im lặng rồi nói, “Cô bé Tiểu Ly… rất tốt, chúng tôi… Ngộ Bạch rất thích nó”.
“Chỉ rất tốt thôi à?”, sắc mặt cô Trần nghiêm túc, “Nhưng em thấy nó cực kỳ tốt, con trai hai anh chị muốn xứng với nó cũng hơi khó đấy”.
An Tiểu Ly buông tay bịt mắt, An Bất Tri lén kéo áo vợ, bị trừng mắt phải nhìn đi nơi khác.
Vợ chồng ông Trần đều tỏ ra khó chịu, im miệng không ai nói gì nữa. Ban đầu Trần Thế Nhàn cố chấp lấy An Bất Tri, nhà họ Trần đều phản đối, hai người họ thân là chủ gia tộc và chị dâu là phản đối mạnh mẽ nhất, cuối cùng cô Trần bị đuổi đi, đường đường là tiểu thư kiêu ngạo nhà họ Trần, trong tình hình không có cả áo cưới mà lấy chồng lặng lẽ, bây giờ nghĩ lại, bà nhất định là rất oán hận.
Tiểu Bạch pha trà đứng cạnh nói ngắn gọn, “Bố mẹ, hai người ra đây một chút, con có chuyện muốn nói”.
Ba người họ vừa đi, An Tiểu Ly liền nhảy ra: “Mẹ, như thế không tốt đâu? Sau này con gả đi, bố mẹ chồng sẽ vì mẹ mà ghét con huhuhuhu…”
An Bất Tri gật đầu, “Chuyện chúng ta đã qua lâu rồi, hà tất phải cản đường hạnh phúc của chúng? Cái gọi là…”
“Anh im đi!”, cô Trần quát khẽ, lại xỉa đầu An Tiểu Ly, “Bố mẹ chồng, kêu ngọt quá nhỉ! Bà đây không ra oai với họ thì sau này đừng hòng sống! Ai cũng nói thay người khác! Hai người là đồ ngốc hả! Đồ ngốc! Đồ ngốc!”.
Đồ ngốc An Bất Tri và đồ ngốc An Tiểu Ly cun cút câm miệng.
Ba người họ Trần quay lại, Trần Ngộ Bạch vẫn lạnh lùng, vợ chồng ông Trần như bị tạt tiết gà, môi run run, bốn mắt như tia X nhìn về bụng An Tiểu Ly.
An Tiểu Ly rất đau lòng, lẽ nào bụng mỡ bị bố mẹ c