Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
ầu tuyết càng lăn càng lớn, nhà họ Trình rút ra rồi, cái mà nhà họ Tần cần là cả một số tiền vốn khổng lồ! Chỉ một mình cậu mà muốn gánh vác hả?”.
“Nếu không thì sao? Anh có giúp em không?”, Lý Vi Nhiên hút một hơi, tiếp tục cúi đầu nói.
Dung Nham không kìm được, đẩy ghế bước ra, kéo cà vạt nhấc anh lên, Kỷ Nam vội lao tới ngăn cản, Trần Ngộ Bạch bước nhanh tới, chặn ở giữa.
Dung Nham hiếm khi mất bình tĩnh, khi kiểm soát được thì càng buồn bực, tức tối đá lật cái ghế.
Kỷ Nam bực bội vò tóc, chuyện thu thập tin tức của Lương Thị xưa nay đều do cô phụ trách, hành động của Lý Vi Nhiên gần đây quá kỳ dị, cô vừa tra ra, tuy trước sau đều đầu tư cho các công ty khác nhau, nhưng mấy công ty đó về sau đều có cùng một hành động – đầu tư cho hạng mục của Tần Thị bị nhà họ Trình rút mất vốn. Bây giờ cả cổ phiếu của Lương Thị mà Lý Vi Nhiên cũng thế chấp cho ngân hàng rồi, cô không dám biết mà không báo, thế là hôm nay, Lương Phi Phàm triệu tập tất cả, trừ Tần Tống, để bàn bạc việc này.
“Tiểu Ngũ, chú không thể như vậy! Vì một Tần Tang, chú định khuynh gia bại sản thật hả?”, im lặng hồi lầu, Dung Nham bình tĩnh hơn, “Nói nhẹ nhàng hơn là bây giờ cho dù có người bất chấp tất cả vì người yêu, thì cũng phải là Tiểu Lục…”. Dung Nham chưa nói xong, Kỷ Nam đã thò tay gõ mạnh lên lưng anh.
Lý Vi Nhiên thì không yếu đuối như Kỷ Nam tưởng, mặt anh vẫn không cảm xúc, “Mọi người cứ mặc kệ em, bây giờ em không làm gì đó thì rất khó chịu”. Anh lại châm điếu thuốc, “Còn về Tiểu Lục… Em luôn bảo vệ nó, bao năm nay đã quen rồi… Không sao”, anh cố cười vui vẻ, “Mọi người yên tâm! Em thật sự không sao, khá ổn…”
“Vậy chú cũng phải báo bọn tôi biết một tiếng…”, Kỷ Nam cau mày, “Ngay cả chúng tôi trước đó cũng tưởng lầm tình hình Tần Thị tốt lên là do công lao của Tiểu Lục”. Cô không nói tiếp… Chúng tôi đều tưởng vậy, liệu Tần Tang cũng tưởng thế không? E rằng, ngay cả Tiểu Lục cũng tưởng vậy?
Lương Phi Phàm nãy giờ không lên tiếng, lúc này lạnh lùng hừ một tiếng. Trần Ngộ Bạch ngước nhìn anh ta, anh ta hơi gật đầu, Trần Ngộ Bạch rút ra một tập văn kiện, đập mạnh lên đầu Lý Vi Nhiên.
Lý Vi Nhiên đau quá, ngoẹo đầu, đón lấy và hỏi: “Gì thế?”.
Trần Ngộ Bạch cười lạnh, “Chú thì mạnh tay lắm, bọn này không thể chịu nổi cổ phiếu bị rơi vào tay kẻ khác, nên chuộc lại hết rồi”.
Lý Vi Nhiên sửng sốt, quay sang nhìn Lương Phi Phàm, “Anh Cả?”.
Lương Phi Phàm nâng ly cà phê lên, “Hạng mục đó cũng tạm, xem như đầu tư xa đi. Chỉ là khó trao đổi với ông già Tần Thị đó thôi, nhạc phụ tương lai chú chọn thì tự đi mà nịnh bợ. Lão Tam đưa tiền đầu tư cho chú ấy, những chuyện vất vả thì để chú ấy làm”.
Trần Ngộ Bạch gật đầu, Kỷ Nam và Dung Nham nhìn nhau, Lý Vi Nhiên cau mày, không biết nói gì, nhận lấy tất cả văn kiện mà Trần Ngộ Bạch đã chuẩn bị sẵn, anh im lặng.
“Tiểu Ngũ”, Trần Ngộ Bạch nói, “Đừng một mình gánh vác quá nhiều, tuy anh không tán thành cách làm của chú, nhưng chúng ta là anh em”.
Lý Vi Nhiên gật đầu, không còn gì để nói nên quay lưng ra ngoài.
Dung Nham nhìn anh đóng cửa, mãi sau mới hỏi Lương Phi Phàm: “Anh Cả, chị Yên lên tiếng bất bình thay Tiểu Ngũ à?”. Lương Phi Phàm không thích người yêu của Tiểu Ngũ, sao có thể ra tay hào phóng như vậy?
Lương Phi Phàm lắc đầu, “Mẹ Tiểu Ngũ gọi điện, anh cũng phải nể mặt bà ấy… cô Ba nhà họ Tần quyến rũ Tiểu Ngũ Tiểu Lục, hình như đúng là khá tốt…”
“Hồng nhan họa thủy…”, Dung Nham kéo dài, bị Kỷ Nam đánh một cú.
Lương Phi Phàm và Trần Ngộ Bạch đều nghĩ tới họa thủy nhà mình, cười khẽ.
Lần đầu tốt nhất đừng gặp nhau
Diệp Thụ và Tần Uy lần đầu gặp nhau là ở buổi đấu giá, một số tranh chữ cổ bị thu mua của nhà họ Diệp đang bị bán đấu giá, Diệp Thụ mười chín tuổi mặc một bộ váy dài màu xanh ngồi trong góc, sắc mặt trắng bệch nhìn bảo bối của mình lần lượt từng bức bị người ta mang đi.
Tần Uy không phải người bản địa, đến để khảo sát thị trường, tiện thể mua hai món đồ cổ mang về làm quà tặng bố, tấm biển hiệu cũ kỹ đời nhà Tần có mức giá khởi điểm cao nhất, anh nhắm trúng thứ đó ngay từ đầu.
Đó là món quà sinh nhật năm nay của Diệp Thụ, được người cha nay đã nhảy lầu tự tử mang từ ngàn dặm xa xôi về làm quà cho cô. Cô chưa kịp làm gì đã bị người niêm phong căn nhà đuổi ra.
Tần Uy ra tay rất mạnh nên sau mấy vòng không ai dám ra giá nữa, anh nhẹ nhàng lấy được, đứng lên rời khỏi đó, cô gái tóc ngắn áo xanh đó đột nhiên đứng lên, chặn đường anh.
“Diệp Thụ!”, Tần Uy tức tối, “Anh vì em mà làm loạn cả gia tộc lên, mà em không thể vì anh hy sinh một chút hay sao?! Tôn nghiêm của em quan trọng thế à? Giữa chúng ta luôn là chỉ một mình anh tình nguyện ư?”.
“Không phải”, Diệp Thụ nhìn anh, “Nhưng em có giới hạn của em. Vì tình yêu mà chấp nhận sự khinh thị của người khác đối với nhà em, em không muốn. Tần Uy, có lẽ chúng ta không hợp nhau. Anh cũng đã nói, anh là con trai cả, cưới một người có gia cảnh như em là không tốt cho tương lai”.
Tần Uy hít một hơi th