Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
hồng chê?
“Tiểu Nhàn”, Trần Thế Cương mở miệng, lần này vô cùng thành ý, “Chuyện năm đó là anh không tốt, anh chê nghèo ham giàu, người em lấy không có lợi cho gia đình, anh trở mặt vô tình, là người anh này không tốt, anh xin lỗi. Là anh ban đầu không có mắt, con gái em rất tốt, bọn anh đều rất thích, Ngộ Bạch… tính cách hơi kém hơn, hy vọng em và… em rể nể tình”.
Những lời này ông nói rất khó nhọc, Trần Thế Nhàn lại khoái chí, mày mắt tươi rói, bà đang định làm phách nữa thì Trần Ngộ Bạch đã đưa ngón tay đẩy gọng kính, lạnh lùng nhắc: “Cô, thấy tốt thì thôi”.
Khụ… cô Trần lườm thằng cháu yêu quý, bĩu môi, miễn cưỡng vênh cằm lên: “Con rể chúng em, chúng em đương nhiên sẽ nể tình – đính hôn trước đã, lễ lạch không cần làm nhanh, cứ từ từ”.
Trần Thế Cương cuống lên, “Làm sao mà từ từ được! Không cưới thì bụng nó…”
“Bố!”, Trần Ngộ Bạch lạnh lùng cắt ngang. “Nghe cô đi ạ, bọn con đính hôn trước, một tháng sau cưới cũng không muộn”.
Người lớn hai bên lại bắt đầu cãi nhau về lễ cưới. Trần Ngộ Bạch xoa xoa lông mày, kéo cô ngốc ra ngoài ban công hóng gió cho thoải mái.
An Tiểu Ly bị anh ôm vào lòng, tò mò hỏi: “Lúc nãy anh nói gì với bố mẹ thế? Tại sao thoáng cái họ đã nhận lỗi với cô Trần rồi?”.
“Nói những gì họ muốn nghe”, Trần Ngộ Bạch nhếch môi, “Chẳng hạn, họ sắp có cháu bế”.
An Tiểu Ly hiểu ra chiêu trò đó, lập tức cự nự, “Cái này là em nghĩ ra trước! Anh còn nói không được! Trần Ngộ Bạch, anh cướp sáng kiến của em!”.
Cô biết cô Trần chắc chắn sẽ không tha cho họ, nên mới chạy tới chỗ Trần Ngộ Bạch nói, chúng ta ăn cơm trước kẻng đi, có con trong bụng thì cô Trần sẽ cuống lên ngay.
Nhưng Tiểu Bạch rõ ràng dập tắt ngay!
An Tiểu Ly tự nhận đã túm được điểm yếu của anh, chụp lấy không buông, bắt anh thừa nhận cô thông minh, bị ánh mắt lạnh lẽo của Tiểu Bạch làm cho sợ hãi, rụt tay lại, ngoan ngoãn dựa vào anh.
“Anh phải chuẩn bị chuyện cưới xin, không có nhiều thời gian nên mới lừa họ”, Trần Ngộ Bạch nói khẽ, siết chặt eo cô, “Trước khi cưới anh sẽ không để em có thai đâu”.
“Tại sao?”, An Tiểu Ly không hiểu.
Cô ngước lên trong vòng tay anh, ngô nghê đáng yêu, trong mắt chỉ có anh. Trái tim Trần Ngộ Bạch mềm đi như gió tháng Ba dịu dàng, “Vì…”, anh cúi xuống hôn cô, “Cả đời này, anh chỉ cưới một mình em”.
Anh muốn vì em tổ chức hôn lễ hoàn hảo nhất thế gian – chỉ vì một mình em, chỉ có em xứng đáng, ngay cả đứa con em sinh ra cho anh cũng không được phép chia sẻ khoảnh khắc này.
Cô bé ngốc thân yêu của anh, em mãi mãi cũng sẽ không biết anh yêu em đến nhường nào, nhường nào, nhường nào…
Giang Nam
Mưa rả rích, trời đất như hòa vào nhau, bên ngoài cửa sổ, ngọn núi xa xa càng trông rõ màu xanh trong sắc trời mờ mịt.
Kiến trúc cổ cao hai tầng đứng thẳng ba mặt, cùng cổng lớn tạo thành một khối hình vuông, phía trên giếng giời là bầu trời xanh hình vuông, mưa phùn Giang Nam cứ tí tách không ngừng, làm ướt một khoảng đá xanh rêu.
Lý Vi Nhiên khoảng nửa tháng trước đưa cô tới đây, sau khi sắp xếp ổn thỏa thì về C. Tần Tang ở lại đây khá lâu.
Sắp đến ngày cưới, hôm qua anh đến. Đã lâu không gặp nên buổi tối anh cứ quậy phá. Tờ mờ sáng cả hai mới ôm nhau ngủ, buổi sáng anh ra ngoài lo chuyện đám cưới, Tần Tang ngủ tới chiều mới dậy, ăn bữa trưa đơn giản, cả buổi chiều cô nằm trên ghế tựa trong phòng, cửa và cửa sổ đều mở, mưa réo rắt bên tai, sách trong tay, trà thơm để cạnh.
“Ừ, hôm nay không đụng. Để dành tinh thần cho buổi động phòng hoa chúc tối mai”.
Tần Tang biết lúc này mà quan tâm thì anh sẽ càng điên cuồng nên không nói gì, chỉ cười và rúc vào lòng anh. Một lát sau, móng vuốt của anh vẫn ngang ngược, nhưng động tác dần chậm lại, rồi hơi thở anh đều đều, ngủ thiếp đi.
Vài giọt mưa lọt vào qua cửa sổ, ngọn nến trên bàn lay động, người Giang Nam đều thiết kế nhà như trong mộng. Tiếng mưa đều đều, ôm người yêu say ngủ, Tần Tang cảm thấy chưa bao giờ có giây phút này, có thể khiến cô yêu “cuộc sống” như lúc này.
Anh yêu, ngày mai em sẽ là vợ anh, em nguyện… nguyện cùng anh già đi…
Hôn lễ của Trần Ngộ Bạch và An Tiểu Ly cũng cùng một ngày. Họ ở C, còn họ ở Giang Nam.
Tần Tống không thể đến tham dự hôn lễ của Tần Tang, nên cậu ta và Kỷ Nam tham gia tiệc cưới của Trần Ngộ Bạch. Còn Dung Nham từ xa đến Giang Nam, thay mặt các anh em, đến dự tiệc cưới nho nhỏ của Lý Vi Nhiên và Tần Tang.
Có lẽ mưa ngừng từ khuya hôm qua, gạch đá xanh trên đường còn ẩm ướt, nhưng ánh nắng đã rạng rỡ, hôm nay lại là một ngày hiếm hoi có nắng.
Nghĩ đến ảnh hưởng của vài chuyện trước đó mà hôn lễ này rất đơn giản, những người đến đều là họ hàng thân thuộc. Diệp Thụ mặc xường xám kiểu cổ thêu hoa, rất giống thiếu nữ thời xưa từ trong tranh sơn thủy Giang Nam bước ra. Tần Uy khoác tay Vương Di trang điểm tinh tế, ngang qua bà, mỗi người một nẻo.
Lý Vi Nhiên trước lễ cưới chừng nửa tiếng đã chạy khắp nơi tìm máy ảnh. Dung Nham đi tìm giúp anh, vội vã đẩy cánh cổng nhà thờ khép h