Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2717 lượt.
t bước, đến bờ hồ thì cúi mình nhòm xuống dưới mố cầu, quả nhiên chiếc thuyền nhỏ không còn neo ở đấy nữa. Nàng thở phào, quay lại cười bảo Thập tam:
- Chắc vương gia đang ở ngoài hồ.
Rồi nhướng mắt nhìn, khác với nền lá xanh mướt điểm búp sen thuôn thuôn mới hé lần trước, hồ bây giờ ngập toàn sắc hoa, tuy đã chớm úa, trông có hơi hướm tàn tạ, nhưng phong cảnh nhìn chung vẫn đẹp.
Chẳng buồn hỏi vì sao Nhược Hi biết Tứ a ca đang ở trên hồ, Thập tam phóng lên cầu cong ngó ra sen tràn bát ngát, thở dài:
- Tìm bằng cách nào đây?
Nhược Hi bối rối đáp:
- Đành kiếm cái thuyền đi tìm hú hoạ thôi – Nói đoạn, nàng chạy về gọi người lấy thuyền.
Bọn thái giám vừa khiêng thuyền đến, Thập tam liền giằng ngay lấy mái chèo, nhảy tót lên khoang. Nhược Hi cũng vội vàng trèo vào theo. Chẳng đợi nàng ngồi vững, Thập tam a ca đã đẩy mạnh mái chèo. Gã lo di chuyển, Nhược Hi thì luôn miệng: “Tứ vương gia! Tứ vương gia!”. Thuyền nhỏ luồn qua lách lại, mãi không nghe tiếng ai hồi đáp, cả hai người đều sốt ruột sốt gan. Thập tam a ca chèo nhanh hẳn lên, Nhược Hi dồn hết hơi gọi: “Tứ vương gia! Tứ…” Thoắt trông thấy Tứ a ca đang chèo thuyền trôi ra từ đám lá sen sau lưng Thập tam, Nhược Hi vội bảo:
- Dừng, dừng! – Và trỏ ra đằng sau gã.
Thập tam a ca ngoảnh lại mừng rỡ:
- Tìm được thật rồi! Hoàng a ma muốn gặp anh đấy!
Tứ a ca thong thả dừng lại bên thuyền bọn họ. Nhược Hi cúi mình thỉnh an. Chàng liếc mắt qua nàng, điềm tĩnh bảo Thập tam:
- Thế thì về thôi! – Và bơi thuyền đi trước.
Thập tam a ca vẫn bất động. Nhược Hi toan nhắc gã chèo, gã bỗng nắm tay dộng mạnh xuống lòng khoang khiến chiếc thuyền nhỏ đảo đưa một hồi, Nhược Hi vội bấu lấy mạn thuyền. Thập tam a ca cứ siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi phập phồng, sắc mặt sa sầm, một lát sau mới thả lỏng tay, nhấc mái chèo lặng lẽ quạt nước đi theo.
Nhược Hi chăm chú ngắm Thập tam a ca một lúc, lại ngoái đầu nhìn theo bóng người phía trước. Lưng chàng thẳng đừ, tựa hồ mọi sự trên đời đều không thể đè lún chàng xuống được, nhưng từ cái dáng se sắt ấy, vẫn toát lên lạc lõng buồn đau.
Buổi tối, sau khi ngồi ngẫm nghĩ chán chê trong phòng, Nhược Hi sang tìm Ngọc Đàn, nhẹ nhàng hỏi:
- Vì sao hôm nay Vạn tuế gia khiển trách Tứ vương gia vậy?
Ngọc Đàn nhỏ giọng kể:
- Khi bàn về cách xử lý vụ thâm hụt công quỹ của bộ Hộ, Thái tử gia và Bát Bối lặc gia đều nói nên nể tình các quan viên. Ngoài chuyện lần này, họ cũng không phạm lỗi lầm gì khác, bao nhiêu năm nay luôn tận tuỵ công việc, bởi vậy cần đối xử rộng lượng với họ. Vạn tuế gia vốn đã chuẩn y để Thái tử giải quyết theo chiều hướng ấy, thì Tứ vương gia lại quỳ tâu phải đào tận gốc trốc tận rễ, nghiêm trị bọn quan viên có dính dáng, cho rằng xử sự khoan dung sẽ thành nuông quá hoá hư. Vương gia cũng điểm lại nhiều vụ biển thủ tham ô ở chốn quan trường bao năm nay, nhấn mạnh là hiện tượng này đang ngày càng dữ dội, dân gian còn có vè rằng “Cống tế muôn phương về Đông Hải, ngọc châu bốn bể hiến Đạm Nhân”. Bởi vậy Hoàng thượng nổi giận, trách mắng Tứ vương gia, thét đuổi ông ta và Thập tam a ca ra ngoài.
Đạm Nhân là tên chữ của Cao Sĩ Kỳ, Đông Hải là tên hiệu của Từ Càn Học, hai tham quan dưới thời Khang Hy.
Nhược Hi gật đầu, lại hỏi:
- Thế về sau triệu kiến Tứ vương gia, Hoàng thượng nói gì?
Ngọc Đàn nghi hoặc đáp:
- Không nói gì nhiều, chỉ dặn Tứ vương gia và Thập tứ gia hỗ trợ Thái tử tra xét vụ việc.
Nhược Hi thở phào. Xem ra, không phải Khang Hy hoàn toàn không hiểu cách suy nghĩ của Tứ a ca, bởi vậy mới lệnh cho chàng cùng tham gia làm rõ sự vụ, hi vọng có thể hạn chế tật xấu tham ô. Nhưng hiểu thì hiểu, cuối cùng ông vẫn nghiêng về phương án của Thái tử gia và Bát a ca.
oOo
Hơn một tháng sau.
Nhược Hi tản bộ trong vườn, ngắm bầu trời xanh ngắt. Tiết thu quang đãng là lúc thích hợp để lên nơi cao ngoạn cảnh xa, đáng tiếc Khang Hy bận bịu nhiều việc, e rằng năm nay không có hứng du hành nữa. Vừa ngẫm nghĩ, nàng vừa men theo thang gác bước lên lầu.
Gần tới tầng hai, nàng trông thấy Tứ a ca đang đứng tựa lan can hóng gió, hai tay bắt sau lưng, vạt áo bay phần phật. Thập tam a ca thì cúi mình trên thanh ngang. Cả hai cùng trầm tư nhìn ra ngoài.
Nhược Hi vội dừng bước, định lặng lẽ lùi xuống thì Thập tam a ca đã ngoái đầu về phía nàng. Nhược Hi đành tiến lên nhún mình thỉnh an. Tứ a ca như không nghe thấy, tư thế vẫn giữ nguyên, đầu cũng không ngoảnh lại. Thập tam a ca cất tay cho Nhược Hi bình thân rồi vỗ vỗ sang chỗ bên cạnh, ra ý bảo nàng ngồi. Nhược Hi nhoẻn cười với gã, đứng dậy bước tới gần, ngắm tán rừng xao xác giao mùa, vàng chưa hẳn vàng, đỏ chơm chớm đỏ bên dưới lầu, buột miệng:
- Thật là một nơi ngắm cảnh lý tưởng!
Hai người kia đều không hưởng ứng, Nhược Hi đành im lặng. Nàng đang tính nước cáo lui, Thập tam a ca chợt hỏi:
- Nhược Hi! Theo cô thì có nên nghiêm trị các quan viên tham ô không?
Nhược Hi “Á” một tiếng, thắc mắc nhìn sang. Thập tam a ca vẫn dõi mắt ra ngoài, người cúi trên lan can, không rõ thái độ gã thế nào. Nhớ tới v