Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2715 lượt.

ắt nhìn trân trối như muốn xoáy sâu vào tận tim Nhược Hi. Bỗng chàng kinh ngạc ngó ra sau nàng, giọng lạc đi:
- Thập tứ đệ!
Nhược Hi giật mình. Không kịp cân nhắc kỹ, phản ứng tức thời của nàng là giằng ngay lấy cái hộp đang tênh hênh trước mắt, giấu luôn vào ngực áo, dồn hết can đảm trấn tĩnh thật nhanh rồi quay lại thỉnh an.
Có ai đâu? Nhược Hi ngơ ngác đảo quanh một vòng, bốn bề vẫn vắng ngắt. Bấy giờ mới hiểu là mình mắc bẫy, nàng quay phắt lại kêu lên:
- Lừa người ta!
Không phải do tức giận, mà là do không sao tin nổi.
Mắt ánh lên chế giễu, Tứ a ca châm chọc:
- Té ra hiệu nghiệm thật nhỉ? Cô sợ Thập tứ đệ đến thế à?
Nhược Hi lẩm bẩm:
- Không phải sợ, mà là… – Rồi nàng lắc lắc đầu, không nói thêm nữa.
Trầm ngâm một lát, nàng sực nhớ, vội móc cái hộp đưa trả cho Tứ a ca. Chàng liếc xéo nàng, rảo chân bỏ đi. Nhược Hi lẵng nhẵng chạy theo. Tứ a ca không ngoảnh lại:
- Cô định theo ra khỏi vườn luôn hả? Lần này chắc Thập tứ đệ sẽ trông thấy thật đấy!
Nhược Hi chững bước, rồi dừng hẳn lại, nhìn bóng chàng chẳng mấy chốc xa dần.
oOo
Năm Khang Hy thứ năm mươi. Cố cung.
Vừa qua tết Nguyên tiêu, đèn hoa trong cung còn chưa gỡ hết, khoé mắt bờ môi ai nấy vẫn vương nét vui tươi nhàn nhã của hội hè.
- Đèn này làm công phu ghê! Chi tiết tinh xảo, gập gọn dễ dàng, ngay tranh vẽ ngoài chao cũng phải là tác phẩm của một bậc thầy! – Nhược Hi xoay cái đèn kéo quân, vừa ngắm nghía kỹ càng vừa cười nói với Thập a ca và Thập tứ a ca.
Thập a ca rạng rỡ:
- Biết là cô sẽ thích mà!
Thập tứ a ca hừ một tiếng:
- Mau cảm ơn Thập ca nhiều nhiều vào, đèn này là anh ấy cướp trên tay người khác đó.
Nhược Hi ngạc nhiên nhìn Thập a ca, gã trợn trạo mắng Thập tứ:
- Giỏi vạch áo cho người xem lưng nhỉ! Em gạ mua trước, lại cũng chính em gợi ý đem vào cho Nhược Hi chơi còn gì!
Thập tứ a ca toét miệng cười:
- Nhưng nghe chủ nhân nói chỉ muốn trưng bày cho mọi người hân thưởng, bao nhiêu tiền cũng không nỡ bỏ món đồ cưng, tôi đành nguôi ý định. Thế mà anh lại lộ chân tướng, khệnh khạng bảo “Thập gia ưng cái này!” để ép người ta nhượng bán. Muối mặt vì anh quá, tôi phải khẩn trương lỉnh đi, giờ anh còn trơ tráo nói thế à?






Đã hiểu đầu đuôi câu chuyện, Nhược Hi bèn dúi cái đèn vào tay Thập a ca:
- Ở chỗ tôi, đây chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi vô thưởng vô phạt, nhưng với người ta thì là ngọc quý trong lòng. Anh mau đem trả!
Thập a ca trừng mắt với Thập tứ, đoạn bảo Nhược Hi:
- Lấy mất rồi làm sao đem trả cho được? Cô nhận đi!
Nhược Hi chưa kịp đáp thì Cửu a ca, từ đầu tới giờ vẫn giữ yên lặng, nhạt nhẽo chêm vào:
- Ba người nào?
Cửu a ca dường cũng có hứng thú, liền chăm chú theo dõi câu chuyện. Thập tứ nhìn Thập a ca:
- Bát ca!
Thập a ca chưa kịp nói gì, Thập tứ a ca đã trỏ Nhược Hi:
- Nhược Hi!
Thập a ca cười hì hì với Nhược Hi, không nói không rằng. Nhược Hi lườm Thập tứ a ca, gã nén cười bảo nàng:
- Người cuối cùng chính là đối thủ oan gia hồi nhỏ của cô, tức Thập phúc tấn ngày nay đấy!
Thập a ca lúng túng thấy rõ, trừng mắt với cậu em. Nhược Hi liếc gã, ý tứ nói lảng đi:
- Năm nay phố đèn có rộn rã không? Có màn gì vui không?
Thập tứ a ca chán chường đáp:
- Năm nào chẳng từng ấy trò, không có gì mới mẻ cả.
Thập a ca cười hề hề, định tả cảnh náo nhiệt của Nguyên tiêu năm nay thì Cửu a ca sốt ruột giục đi.
Ba người sắp rời khỏi, bỗng Thập tam a ca từ đâu xăm xăm chạy tới, vừa xắn tay áo vừa hằm hằm mặt, xông thẳng vào Cửu a ca quai tay đấm một phát. Thập tứ a ca vội ngăn gã lại, kêu lên:
- Thập tam ca, hoàng cung không phải chỗ ẩu đả!
Cửu a ca nhảy tách ra vài bước, nhìn Thập tam a ca, cười khẩy:
- Thập tứ đệ, buông nó ra! Để ta xem xem gan nó to bằng ngần nào.
Thập tam a ca tức điên, chực vùng khỏi Thập tứ mà lao lên, nhưng bị cậu em ghì chặt lại. Nhược Hi vội hỏi Thập a ca:
- Chuyện gì thế?
Thập a ca nhớn nhác lắc đầu:
- Ai mà biết được? – Rồi cười toe – Hôm nay có kịch vui xem đây!
Nhược Hi trừng mắt với gã, lại còn sợ thiên hạ không loạn! Nàng quét mắt ngó quanh, bây giờ vắng tanh, nhưng nếu om sòm thì thể nào việc cũng mau chóng đến tai Khang Hy. Nàng vội đẩy Thập a ca:
- Anh mau đưa Cửu a ca đi đi!
Thập a ca còn dùng dằng, nhưng bị Nhược Hi lườm ghê quá, đành xích lại chỗ Cửu a ca, túm y bằng cả hai tay lôi xềnh xệch ra cổng:
- Nó hoá dại đấy mà! Anh định dại theo hay sao? Chấp nhất làm gì, chúng ta còn đầy việc bên ngoài nữa.
Gã vừa thôi thúc vừa kéo Cửu a ca dông thẳng.
Thập tứ ôm chặt Thập tam, đợi bóng hai anh lớn khuất hẳn mới buông ra, nhưng vẫn giữ một cánh tay anh bé. Thập tam a ca sừng sộ hỏi:
- Tại sao ngươi không cho ta đánh tên súc sinh kia?
Thập tứ a ca thở dài:
- Anh đánh nhau với Cửu ca trong cung, chuyện ầm ĩ lên chỉ e bất lợi cho Lục Vu cô nương.
Bấy giờ Thập tam mới gượng bình tĩnh, căm tức nói:
- Ta vừa biết vụ này đêm qua. Hôm nay vô tình gặp hắn, máu nóng bốc lên, chỉ mu


Duck hunt