XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342695

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2695 lượt.

ất, chỉ còn lại bầu trời đầy mưa gió.
Mưa liên miên bất tận, trời dần dần tối đen, trong trời đất chỉ nghe được âm thanh duy nhất là tiếng rào rào của mưa rơi. Thân người run rẩy, lúc lạnh lúc nóng, vẫn cố quỳ ở đó, trong lòng không biết khi nào mưa mới dứt, trời mới quang? Ý thức dần dần mơ hồ, sau cùng bên tai chỉ còn tiếng mưa càng lúc càng thấp, thân thể mềm nhũn, mọi thứ đều chìm vào bóng đêm vắng lặng.

Thân thể như bị thiêu đốt, lại như hãm nhập vào động băng, môi khô lưỡi ráo, đang lúc giãy dụa, tiếng Ngọc Đàn mềm nhẹ nói: "Tỷ tỷ, nước đây!". Hoá ra trong lúc vô thức đã thì thào đòi nước. Ngọc Đàn đỡ ta ngồi dậy, chậm rãi giúp ta uống mấy ngụm.
Ta tê dại nhìn vẻ mặt vui mừng của Ngọc Đàn một hồi, đột nhiên tỉnh táo lại, lướt mắt quanh phòng, rồi nghi vấn nhìn Ngọc Đàn. Ngọc Đàn cười nói: "Hoàng thượng đã đặc xá cho tỷ tỷ rồi.". Lòng ta thoáng nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến Thập Tam lại cảm thấy bi thương.
Ngọc Đàn một mặt đút cháo cho ta, một mặt nói: "Tỷ tỷ hôn mê đã ba ngày, thân thể nóng hừng hực như lửa vậy, thật sự là hù chết người ta!". Ta giật mình hỏi: "Ba ngày?". Lời vừa ra khỏi miệng, mới phát giác thanh âm bị mất, ho khan vài cái mới dừng.
Ngọc Đàn gật đầu nói: "Không biết vì sao mà Thập Tứ gia cũng bị phạt quỳ. Bọn thái giám gác bên ngoài điện lúc ấy nói, chỉ nghe âm thanh Thập Tứ gia cùng vạn tuế gia tranh chấp, càng không ngừng nhắc đến Thập Tam gia. Buổi chiều lúc ra khỏi Càn Thanh cung Thập Tứ gia liền quỳ ở đó đến tận giờ tan triều ngày hôm sau, Bát gia, Cửu gia, Thập gia đều đi cầu xin. Sau thì tất cả các vị a ca cũng đi cầu tình, vạn tuế gia mới lên tiếng cho Thập Tứ gia đứng lên, đồng thời đặc xá cho tỷ tỷ. Lúc chúng ta đi tìm tỷ tỷ, cả người tỷ tỷ nằm ở trong mưa, đã sớm hôn mê, thân thể lạnh như băng, chúng ta rất sợ…"
Ta khó lòng tin được, vội cướp lời: "Thập Tứ a ca quỳ suốt một ngày một đêm trong mưa sao?".Ngọc Đàn ra sức gật đầu. Ta vội hỏi: "Ngài ấy có sao không?" .
Ngọc Đàn nói: "Thập Tứ gia là người tập võ, thân thể so với người thường vốn đã khỏe hơn, hơn nữa không như là tỷ tỷ bị quỳ lâu như vậy. Nghe nói chẳng qua là có một chút khó chịu, xem chừng cũng không sao hết."
Ngọc Đàn để bát xuống, nói: "Thái y dặn dò , tỷ tỷ bị đói lâu lại nhiễm bệnh, ăn uống phải điều độ.". Ta hướng về phía nàng tùy ý gật đầu.
Ngọc Đàn giúp ta lau sạch sẽ, chải sơ đầu. Ta nhìn Ngọc Đàn nói: "Đầu gối ta đau nhức quá, muội lấy giúp ta một ít nước nóng để chườm nhé." . Ngọc Đàn một mặt chuẩn bị nước nóng, khăn lông, một mặt nói: "Đã gọi người truyền lời đi nói tỷ tỷ tỉnh lại. Lát nữa, Lý thái y sẽ đến khám cho tỷ tỷ.". Ta hoảng hốt nói: "Lý thái y?". Hắn là lão thái y chuyên môn xem bệnh cho Hoàng thượng mà.
Ngọc Đàn hừ lạnh một tiếng, vừa vắt khô khăn, vừa cười nói: "Vậy mới làm cho cái đám người ngầm vui sướng khi người khác gặp nạn ấy sáng mắt ra. Vạn tuế gia chính miệng dặn dò, trong cung cũng không mấy ai có được vinh sủng này.". Ta nghe mà lòng không có nửa điểm vui sướng. Lòng dạ đế vương là khó dò nhất, ân sủng chưa chắc đã là niềm vui mà trách phạt cũng không hẳn là chán ghét
Đang dùng khăn nóng chườm chân, nghe tiếng gõ cửa, Ngọc Đàn thay ta sửa sang y phục, che chắn kỹ càng mới đi ra mở cửa. Thập a ca, Thập Tứ a ca cùng Lý thái y lần lượt tiến vào, ta muốn đứng lên hành lễ, Thập a ca nói: "Cứ ngồi mà thỉnh an cũng được!". Nói xong cả hai nghiêng người nhường Lý thái y tiến lên bắt mạch.
Ta hỏi: "Thập gia, Thập Tứ gia sao lại đi cùng Lý thái y vậy?". Thập a ca nói: "Vừa tới cửa thì đụng phải thôi.". Nói xong, e ngại có Lý thái y ở đó, ba người lặng im không nói thêm.
Lý thái y bắt mạch bên tay phải xong lại muốn ta đưa ra tay trái, nhắm mắt một lúc, ra hiệu bảo ta đưa lại tay phải. Thập A Ca cùng Thập Tứ A Ca liếc mắt nhìn nhau kinh ngạc, hỏi: "Làm sao vậy?". Lý thái y lắc đầu, ý bảo bọn họ im lặng. Qua hồi lâu, mới khẽ mở mắt hỏi: "Cô nương ngủ có ngon giấc không?" . Ta nói: "Phần lớn thời gian ngủ không tốt lắm, hơn nữa cảm giác được một năm gần đây ngủ càng lúc càng ít, dễ dàng vì tiếng động nhỏ mà thức giấc, muốn ngủ lại cũng khó.". Ông ấy lại hỏi: "Chuyện ăn uống thường ngày thì sao?". Ta nói: "Cũng không ăn được nhiều như những năm trước, thường xuyên cảm thấy đói, nhưng vừa ăn được một chút thì rất nhanh đã no rồi."
Thái y một mặt bắt mạch, một mặt tinh tế hỏi tỉ mỉ chuyện ăn uống, sinh hoạt hằng ngày. Cuối cùng nhắm mắt trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói: "Nghe nói năm ngoái cô nương bệnh nặng một thời gian, dường như chưa tĩnh dưỡng tốt, dẫn đến khí huyết mất cân đối. Xem mạch thì thấy cô nương hàng ngày lo âu sợ hãi quá nhiều, tổn hại nhiều dương khí, khí uất thành hỏa, nội háo cạn âm, đến nỗi âm không ngự được dương, tam tạng tỳ, can, thận đều thương tổn. Lần này lại bị hàn khí xâm nhập, ngũ tạng đều tổn, âm…"
Ta không kiên nhẫn nghe hết, cười xen lời hắn: "Lý thái y đừng cùng ta nói âm này dương kia, ta nghe không hiểu đâu. Cứ nói thẳng cho ta biết có nghiêm trọng hay không nghiêm trọng là được? Và chữa bằng cách nào?". Lý thái y n