Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2697 lượt.

u cảm động được Bồ Tát, có thể trị khỏi bệnh cho người thân.Muội trốn a mã và ngạc nương, lén lút cắt thịt trên cánh tay và đem sắc thuốc cho a mã, nhưng a mã vẫn bỏ đi."
Ta khiếp sợ nhìn khuôn mặt yên ắng như nước của Ngọc Đàn, nàng mỉm cười nói: "Người ta nói "cửu bệnh vô hiếu tử"[Ốm đau dai dẳng chẳng có đứa con hiếu thảo nào chăm sóc'>, muội lại chỉ biết " trường bần vô thân thích" [nghèo triền miên không người thân thích'>, sau khi a mã mất đi, ngạch nương mới đến đất lậu làm người giặt quần áo, muội giúp người ta thêu thùa may vá, nhưng cả nhà cũng chỉ có thể ăn được một nửa no bụng. Bởi vì ngạch nương bình thường cứ luôn khóc lóc, mắt bị hỏng, dần dần cái gì cũng không nhìn thấy rõ nữa."
Ta đưa tay nắm lấy tay Ngọc Đàn, Ngọc Đàn nói: "Mỗi ngày muội đều dốc sức làm việc trang trải, nhưng vẫn không có tiền cho ngạch nương đi xem bệnh. Bởi vì trường kỳ ăn không đủ no, tiểu đệ lại bị bệnh. Mùa đông năm ấy rét mướt khác thường,tuyết cũ đọng chưa tan tuyết mới lại rơi xuống, mặt đất tuyết đóng dày đến ba bốn tấc, muội mang một đôi hài mỏng và cái áo cũ sờn mà ngạch nương mặc khi còn trẻ, đi đến các nhà thân thích vay tiền. Cay nghiệt đến mức mở cửa ra thấy muội một cái là ngay lập tức đóng cửa lại. Người tốt một chút để muội còn chưa mở miệng nói, bọn họ họ đã hướng về phía muội kể lể mùa đông năm nay khó khăn như thế nào.Muội chạy trong tuyết lớn cả ngày mà một đồng cũng không mượn được.Muội vừa lạnh vừa đói lại vừa sợ, khi ấy trời đã tối hẳn, muội cũng không dám về nhà, ngạch nương bệnh, đệ đệ bệnh, muội chỉ sợ bọn họ cũng giống như a mã lìa bỏ muội mà đi. Muội lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm không mục đích, vì rằng tinh thần hoảng loạn, tự nhiên đụng phải một chiếc xe ngựa trên đường, khi ấy người đánh xe giơ roi lên muốn quất muội."
Biết rõ Ngọc Đàn bình thường ngồi trước mặt ta, ta vẫn nắm lấy tay nàng thật chặt, "Sau đó thì sao?" Ngọc Đàn cuối đầu lặng im một hồi, hướng về phía ta duyên dáng cười nói: "Sau đó công tử trong xe ngăn hắn lại, nói: "chỉ là một tiểu nha đầu, xông tới là xông tới liền sao!" lại mắng tên xa phu bản thân không để ý, có chuyện gì xảy ra thì vội vã tìm người gánh tội. Nói xong hắn hạ rèm, cho xa phu kéo ngựa đi, muội không biết vì sao muội lúc ấy lại có lá gan lớn như thế, hoặc có lẽ bởi vì muội chưa từng nghe qua giọng ai lạnh mà tĩnh, êm tai như những lời hắn nói, mặc dù đang mắng chửi người nhưng không có nửa điểm nóng giận. Cũng có thể chỉ là cảm thấy được hắn là người cực có tiền, tùy tiện bố thí cho muội một ít, muội có thể giữ lại ngạch nương cùng đệ đệ. Tiếp đó muội xông lên phía trước ngăn cản xe ngựa, quỳ xuống cầu xin hắn cho muội chút bạc."
Trông thấy Ngọc Đàn thật sự mang theo một nụ cười ấm áp, ta biết nàng nhất định đã được như nguyện, trong lòng hồi hộp hỏi: "Sau đó thì sao?"Ngọc Đàn cười nhìn ta nói: "Xa phu mắng ầm ĩ "Thật là không biết sống chết, ngươi biết người ngươi đang ngăn chính là ai không?" vị công tử kia lại cười rộ lên, vén rèm nhìn muội đang quỳ gối trong tuyết ,nói "sống đến ngần này, thật là lần đầu tiên có người bạo gan như vậy dám trực tiếp hỏi xin bạc của ta, trái lại ngươi nói một chút cho ta nghe xem, ta vì sao vô duyên vô cớ phải đưa bạc cho ngươi?" Ngọc Đàn nói xong, cúi đầu cười rúc rích.
Ta day day tay nang hỏi: "Muội nói như thế nào?" Ngọc Đàn nói: "Muội nói "để muội đưa cho ngạch nương và đệ đệ đi khám bệnh" , hắn nói "ta không mở nhà cứu tế từ thiện, nhà người ta có bệnh liên quan gì đến ta?". muội nói "nếu như hắn có thể cho muội bạc, muội nguyện cả đời làm nô tỳ hầu hạ hắn." hắn nói "trong nhà của ta may ra thứ khác còn thiếu được chứ nô tài nô tỳ thì có nhiều.Muội van vỉ hắn, "ta rất giỏi giang, có thể làm được rất nhiều việc. Cho dù ta không biết làm, ta cũng có thể học.", hắn cười lớn nói "người giúp ta làm được việc có rất nhiều." nói xong lại hạ rèm lệnh cho xa phu đánh xe đi. Muội lúc ấy trong lòng tràn trề tuyệt vọng, cảm thấy xe ngựa đang rời xa kia cũng đã mang theo chính ngạch nương và đệ đệ, đột nhiên trở nên kiên quyết, chạy lên tóm lấy cái xà xe không để cho bọn họ đi. Xa phu giận dữ cầm roi ngựa liên tục quất lấy muội, muội lại có chết cũng không chịu buông tay, khi muội bị xe ngựa kéo đi một đoạn khá xa, vị công tử kia mới đột ngột hét lên "Dừng tay! Ngừng xe!" Hắn hé ra khỏi xe ngựa nhìn muội, muội khi ấy cả thân hình bị kéo trong tuyết, hai tay vẫn còn ghì chặt ôm lấy xà xe. Hắn gật đầu hỏi "bao tuổi rồi?" muội trả lời "tám tuổi" hắn cười nói "hảo nha đầu! Bạc của ta đáng đến vậy sao!" nói xong thì đưa cho muội một tấm ngân phiếu, muội không thể tin nổi mà cầm lấy, muội mặc dù chưa từng dùng qua ngân phiếu, nhưng lại biết cứ hễ là phân phiếu, tiền kể ra khẳng định là rất nhiều. Muội vội vàng dập đầu lạy hắn, hắn có chút trầm ngâm lại lệnh cho xa phu "đem bạc trên người ngươi đưa hết cho nhóc đó." xa phu lập tức lấy bạc đưa cho muội, tính đủ có nhiều hơn hai mươi lượng, đủ cho một gia đình lớn ăn uống hết một hai năm, muội vội đem ngân phiếu trả lại hắn, hắn nói "ngân phiếu là đưa cho ngươi, bạc cũng


Lamborghini Huracán LP 610-4 t