Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342648
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2648 lượt.
ường cũng rất không bằng trước,nhưng ta lại ít sợ hãi hơn rất nhiều.Ngày trước bình thường vừa mở mắt , đã lo lắng hôm nay không biết lại phát sinh thêm chuyện gì đáng sợ nữa đây, hoàng thượng lại đem ta ban cho ai đó, giờ đây ta chỉ có biết đến mỗi chậu quần áo đang chờ ta mà thôi."
Hắn lặng đi một lát, nói: " Nàng hãy nhẫn nại thêm một khoảng thời gian nữa, chờ cơn giận hoàng a mã qua đi, ta sẽ đi xin ban nàng." Trong lòng ta như có lọ ngũ vị trật đổ, vui, đau,chua, khổ, ngọt lẫn lộn, hít một hơi thật sâu nói: "Hoàng thượng sẽ không đồng ý chuyện đó đâu." Hắn nói: "Thập Tam đệ bị giam cầm đến giờ đã hơn hai năm, lòng nghi ngờ trong hoàng a mã hẳn là đã tan biến hết rồi. Hơn nữa…Nàng cũng biết, ta hiện tại tương đối được lòng hoàng a mã. Cầu một chút chung quy cũng có vài phần cơ hội. Chỉ sợ là danh phận cưỡng cầu cũng không được, bất quá dù chỉ cho nàng làm thị thiếp của ta, chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, ta sẽ không để nàng phải chịu nửa điểm ủy khuất."
Ta cắn môi trầm ngâm một hồi mới nói: "Hoàng thượng phạt ta đến Hoán Y Cục là bởi vì ta kháng chỉ bất tuân." Đôi hàng chân mày hắn nhíu chặt, nghi hoặc nhìn ta. " Hoàng thượng vốn định đem ta ban cho Thập Tứ gia."
Sắc mặt hắn đột nhiên tối sầm, "Hoàng a mã muốn đem nàng ban cho Thập Tứ đệ? Vì sao nàng không muốn?" Ta cười nhẹ không nói. Hắn hỏi: " Nàng không phải vẫn luôn muốn thoát khỏi Tử Cấm Thành sao? Không phải chung quy muốn tìm một tiểu viện bình bình an an mà sống qua ngày sao? Cơ hội tốt ở ngay trước mắt, vì sao không cần! Vì sao lại muốn kháng chỉ? Thập Tứ đệ tướng mạo xuất chúng, văn tài võ lược cũng thuộc vào loại giỏi nhất trong số huynh đệ chúng ta, hiện tại rất được hoàng a mã coi trọng, đối xử với nàng lại vô cùng tốt, nàng đã quên giữa mưa to gió lớn đệ ấy đã vì nàng mà quỳ cả một đêm ư? Nàng còn không hài lòng điều gì nữa?" Ta nói: "Chuyện đã qua đi, nhắc lại còn có ý nghĩa gì?"
Hắn cúi đầu không nói gì, cả buổi, hốt nhiên ngẩng đầu nhìn ta kiên định nói: "Nhược Hi, nàng nhất định nói cho ta biết nguyên nhân." Ta ôm lấy ngực, nghiêng đầu cười nói: "Nghe theo trái tim mình, nó không muốn, ta ít nhiều biện pháp đều không có." Nét mặt hắn tựa như vui tựa như buồn, chăm chăm nhìn ta một lúc lâu mới nói: "Tạo hóa trêu ngươi ư? Ta lại không tin vào cái việc không chính đáng này ! Ta không tin chúng ta không duyên phận! Ngay cả lão Thiên không cho, ta cũng muốn đoạt lấy từ trong tay của ông ấy!" Một mặt đưa tay khẽ ôm lấy khuôn mặt ta, một mặt nói từng câu từng chữ: "Ta nhất định sẽ cứu Thập Tam đệ ra, cũng nhất định sẽ lấy nàng!" Nói xong, vung tay áo xoay người bước nhanh đi.
Ta lặng lẽ đứng yên lâu thật lâu, mãi đến khi sắc trời chuyển đen, mới chầm chậm quay về phòng. Người chưa tới trước cửa viện, thì thấy Chiêu Nam đứng ngay trước cổng vừa thấy ta lập tức chạy vào trong viện. Trong lòng đầy thắc mắc, vội nhanh chân bước đi.
Khi đến cửa phòng, Chiêu Nam đang kéo cửa muốn đi ra, trông thấy ta đến gần ,nói: "Ngươi đã về đấy à?" Ta cười kéo tay nàng, đẩy nàng vào phòng, "Vì sao ta vừa mới trở về, ngươi đã vội muốn đi chứ?" Tay nàng có hơi run lên, lẩm bẩm nói: " Không phải ta muốn đi, chỉ là ta mở rộng cửa hít thở chút không khí thôi."
Diễm Bình cùng Lan Hoa ngồi trên kháng cắn hạt dưa, tuy là đang lớn tiếng cười nói, sắc mặt lại có chút khác thường. Ta nhìn lướt qua gian phòng tịnh không có gì khác thường, trong lòng vẫn thắc mắc, liền giả vờ không chú ý từ từ đi quanh phòng, một mặt cố ý khi đi chốc chốc lại ngừng bước một chút, một mặt lén quan sát sắc mặt hai người bọn họ, khi ta đứng trước tủ rương của mình, sắc mặt hai người khẽ thay đổi, tiếng cười đột nhiên có phần lớn hơn.
Trong lòng ta cũng đã rõ, chỉ với chút tinh ranh như thế, còn ở khắp nơi giở trò gian trá sao? Hôm nay trái lại muốn xem các ngươi rốt cuộc muốn đùa trò quỷ gì đây? Ta lấy chìa khóa, mở tủ rương, quả nhiên đã bị xáo trộn.
Tiện tay lật qua lật lại, không có gì khác thường. Mở hộp đồ nữ trang kiểm tra, lập tức giận dữ, cây trâm mà Tứ a ka tặng, khuyên tai cùng vài món đồ nữ trang khác đều không thấy nữa. Ta đóng rương lại, xoay người nhìn chằm chằm bọn họ, nói: " Còn không trả lại đây!"
Diễm Bình cười lạnh nói: "Không biết ngươi đang nói đến cái gì." Ta nhàn nhạt nói: " Cái khác có thể giữ lại, nhưng cây trâm hoa mộc lan và khuyên tai hình giọt nước trả lại đây cho ta.Mọi thứ khẳng định còn đang ở trong phòng, muốn gọi người đến lục soát sao?"
Diễm Bình sắc mặt hơi hoảng, Lan Hoa cười với Diễm Bình nói: "Chúng ta nhiều người như vậy đều ở đây, cái rương của ngươi khóa kỹ thế mà, chúng ta cũng không phát hiện thấy có người nào động vào đồ của ngươi cả, ngay cả có nói đến chỗ Trương công công cũng chỉ là những lời này, lẽ nào chúng ta nhiều người như vậy đều nói dối cả sao? Vả lại, những thứ đồ như của ngươi thiên hạ đều có đầy ra! Không phải chỉ mình ngươi có cây trâm hoa mộc lan, khuyên tai hình giọt nước, người khác lại không có chắc?"
Ta đến bên Diễm Bình, nhìn nàng nói: " Đem hai thứ ấy trả lại đây, cái khác của ta coi như không cầ