Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2678 lượt.

n lấy lại." Diễm Bình cáu gắt nói: " Vậy là ngươi vẫn dứt khoát cho rằng ta cướp đồ." Ta khẽ gật đầu, khẳng định đồ chắc chắn đang ở chỗ ngươi.
Ta xoay người cầm hộp đồ nữ trang, mở ra đặt trước mặt nàng nói: "Chỗ đồ này tùy ngươi lấy, đem hai cái kia trả lại đây. Nếu ngươi chê những thứ này không tốt, hôm khác ta sẽ cho ngươi thứ tốt hơn." Sắc mặt Diễm Bình nổi đỏ bừng, đứng dậy gắt gỏng nói: "Ngươi chính là tiểu thư khuê các ư? Đồ tốt ngươi có nhiều lắm ư? Chúng ta mà cần ngươi bố thí cho ư?"
Ta cười nói: "Ta vốn định làm êm chuyện cho qua, nhưng mà xem ra việc này thật sự muốn gây ầm ĩ đến chỗ Trương công công đây mà. Các ngươi người nhiều, nói là có thể tin. Nhưng Trương công công lại giúp ta hay sẽ giúp các ngươi đây nhỉ?" Trương Thiên Anh sử dụng "kế chia rẽ", hôm nay ta đúng lúc lợi dụng hắn, cũng thử một lần "kế chia rẽ".
Ba người bọn Diễm Bình sững sờ, Lan Hoa nói: "Trương Thiên Anh cũng phải chiếu theo quy tắc trong cung mà làm, không thể vu khống cho người ngay được." Ta cười nói: "Ta không ngại nói thẳng, đồ trang sức nào cũng đều có khả năng lặp lại một kiểu, nhưng ngọc thì không như vậy, mỗi một khối ngọc đều có đường vân màu sắc riêng biệt của nó, ngọc quý vốn đã khó có được, như loại cực phẩm dương chi ngọc thế gian càng hiếm có khó tìm, ta lại không tin đồ trang sức ngọc của ngươi đến ngay cả hoa văn đều giống như của ta, hoặc giả có đi, ta thật ra muốn thỉnh giáo một chút, trang sức ngọc của ngươi cụ thể màu sắc hoa văn như thế nào, xuất xứ nơi đâu? Trong cung còn có rất nhiều chuyên gia ngọc thạch, mời đến hỏi là rõ cả thôi."






Lan Hoa run run nghĩ ngợi, Chiêu Nam thấp giọng nói: "Trả lại cho nàng đi."
Diễm Bình giận dữ trừng mắt nhìn ta, lấy ra trâm ngọc từ trong ngực ném thật mạnh xuống đất, nói:" Trả lại cho ngươi này" , một tiếng giòn tan vọng lại, cây trâm đã theo thanh âm mà gãy nát.
Nhìn những mảnh trâm vỡ trên mặt đất, ta ngơ ngác hồi lâu mà vẫn chẳng thể tin nổi vào mắt mình, cúi người xuống nhặt từng mảnh vụn nhỏ, gõi kỹ vào khăn tay. Diễm Bình cười lạnh hỏi " Ngươi vẫn còn muốn đôi khuyên tai này của ngươi sao?"
Ta đứng dậy nhìn nàng, thản nhiên nói: "Ngươi có gan thì cứ giữ lấy, nhưng tương lai đừng có hối hận." Nói xong đóng lại hộp trang sức trên bàn rồi cất vào trong rương.
Lan Hoa nhẹ giọng nói: "Trả lại cho nàng thôi, ngươi không nghe nàng nói ngọc này quý hiếm khó tìm sao? Sợ rằng nó lại có lai lịch lớn. Mau mau đem trả lại cho nàng đi!" Diễm Bình vừa hoảng vừa sợ cũng lại vừa không cam lòng, sau một lúc lâu mới cầm khuyên tai trong tay đặt ở trên bàn. Chiêu Nam tiến đến cầm lấy chuyển tới cho ta, lại lấy từ trong lòng mình ra hai kiện trang sức đặt ở trên bàn.
Buổi chiều hôm sau, ta làm bộ như tìm quần áo, đem mấy thứ đồ trong rương lôi ra một lượt, những cái khác thì cũng thôi, chỉ là khuyên tai cùng mũi tên cũng không phải dễ có, nghĩ một lúc, quyết định mang khuyên tai đến chỗ Ngọc Đàn nhờ nàng giữ hộ. Mũi tên trong lòng ta mặc dù vô giá, nhưng người ngoài nhìn vào cũng chẳng đáng giá một đồng, sẽ không có người lấy trộm. Ta giở ra lớp bọc, vuốt ve mũi tên, lại nghĩ tới cảnh tượng hôm đó.
"Nhược Hi, sao tìm quần áo mà lại ngồi ngẩn người ra thế?" Xuân Đào cười hỏi. Ta nghiêng đầu nhìn nàng cười một cái, không trả lời, đem mũi tên cất lại đáy hòm.
Khép lại hòm, thấy nàng sững sờ nhìn ta, khó hiểu hỏi: "Làm sao vậy?"
Nàng thở dài: "Nhược Hi, ngươi thật là đẹp, vừa nãy ngươi cười, giống như… giống như hoa đều nở vậy." Nói xong nàng ngượng ngùng đứng lên.
Ta cười nói: "Ta cả ngày đều cười mà, hoa cả ngày đều nở sao.".
Xuân Đào lắc đầu nói : "Không cùng một dạng. Ta không biết chữ, không biết diễn tả, có điều không giống nhau, ngày thường không được đẹp như vừa rồi".
Lòng ta chợt thấy ảm đạm, không muốn đùa thêm cùng nàng, cười nhẹ, lảng sang chuyện khác.
Thời tiết dần dần ấm áp, giặt quần áo trở nên dễ dàng hơn nhiều, ít nhất nước không còn lạnh lẽo đến tận xương, tay không còn đầy vết nửt da nữa . Buổi chiều cơm nước xong xuôi, Diễm Bình cùng vài người tụ lại một chỗ đánh bài, ta cười nhìn trong chốc lát, bước ra ngoài tản bộ. Thấy Tiểu Thuận Tử từ đằng trước đi đến, nhất thời có chút hoảng hốt. Hắn tiến lên thỉnh an hành lễ, ta nghiêng người tránh đi, hướng về phía hắn hành lễ nói : "Nay ta nên hành lễ với công công."
Hắn vội mở lời : "Cô nương đừng nói những lời này, không cần đùa cợt nô tài."
Hắn nhìn thấy bốn phía không người, nói : "Nay muốn gặp được cô nương một lần thật sự là không dễ, nô tài đợi hơn một tháng, mới gặp được một lần."
Ta nói : "Một tháng chỉ có một ngày nghỉ ngơi, chỗ ở lại nhiều người , đúng là không dễ nói chuyện."
Hắn lấy ra từ trong ngực một phong thư đưa cho ta, "Bên trong là một ít ngân phiếu mệnh giá không lớn lắm, cô nương có thể để bên người , vừa không sợ , mà tặng người cũng dễ dàng, về sau ta sẽ thường đưa tới."
Ta đang do dự, Tiểu Thuận Tử vội đáp: "Tứ gia nói, bên người cô nương đồ tốt tuy nhiều, không phải