Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.
Tam phúc tấn đi!" Thập Tứ a ka nói: "Ngươi trước tiên hãy nhìn lại mình đi! Hôm nay tình cảnh thê thảm chính là ngươi, người khác so với ngươi còn tốt hơn nhiều!"
Ta lặng một hồi rồi cười nói: "Thư tịch sẽ không quản, tùy Ngọc Đàn xử lý ! Ngân phiếu và bạc, ta tự mình giữ lại, đồ trang sức ta cũng tự mình giữ lại. Hộp châu bảo kia và nhưng đồ vật linh tinh thì phiền Thập Tứ gia giúp đưa cho tỷ tỷ ta."
Thập Tứ hỏi: "Ngươi có viết cho tỷ tỷ ngươi phong thư nào không? Ta ở trong phủ Bát ca khi trông thấy nàng, nàng hai mắt khóc đến sưng đỏ." Ta nghe vậy, nước mắt tức thì chảy dài, "Ta không biết viết gì đây, ngươi chỉ cần giúp ta chuyển lời nói "ta nhất định sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, vì thế nàng cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt." "
Thập Tứ gật đầu, lấy ra một hộp thuốc nói với Ngọc Đàn: " Cách dùng đều ghi lại bên trong rõ ràng." Ngọc Đàn bước lên trước hành lễ nhận lấy. Hắn lặng lẽ ngưng mắt nhìn ta một hồi,rồi gọi thái giám vào đem đồ đạc rời đi.
Mới vừa có thể bước xuống giường đi lại, Hoán Y Cục đã cho người tới kêu ta mau thu dọn đồ đạc qua đó. Ngọc Đàn vội tìm đến hai thái giám giúp ta xách đồ, ta nói nàng ở lại, ta tự mình đi qua sẽ tốt hơn. Nàng không nói một lời, cố chấp bước theo đằng sau.
.
Thái giám chủ sự Hoán Y Cục Trương Thiên Anh thấy ta cùng Ngọc Đàn một trước một sau đi vào, liền đứng lên đón chào, ta hướng về phía hắn hành lễ thỉnh an, hắn một mặt cười nói: "Không dám nhận, không dám nhận." Một mặt vẫn thản nhiên nhận lễ. Ngọc Đàn thoáng tỏ ra khó chịu, làm lễ qua loa với Trương Thiên Anh, hỏi: "Chỗ ở đã sắp xếp xong rồi chứ ạ?"
Trương Thiên Anh cười nói: "Đã sớm bố trí ổn thoả rồi.". Nói xong kêu người đi vào, dặn dò dẫn ta về phòng.
"Là cái thá gì chứ? Ra vẻ ta đây nhanh đến vậy?" Ngọc Đàn thấp giọng mắng. Ta nói: "Trước kia thì hắn thỉnh an ta, hôm nay ta hành lễ với hắn, đều là cung quy mà thôi. Muội trước nay vẫn thông minh lanh lợi chẳng lẽ ngay cả đạo lý này cũng không hiểu sao? Nếu mới thế này muội đã chịu không nổi thì mau trở về đi thôi!".Ngọc Đàn bất mãn nhìn thẳng về phía trước, cũng không nói thêm nữa.
Hai người ngồi vào chỗ của mình trên kháng, ta hỏi nàng ngày thường khi nào rời giường, khi nào nghỉ ngơi, cần phải lưu ý những thứ gì. Xuân Đào có vẻ nhiều lời, luôn là ta vừa mới bắt đầu một câu chuyện, nàng ta liền thao thao bất tuyệt nói không ngừng, thượng vàng hạ cám đều lôi vào. Ta khẽ mỉm cười lắng nghe, cũng không để ý nàng ta đã sớm lạc đề, dù sao biết nhiều hơn dù sao cũng không gây hại gì. Hai người nói hơn nửa canh giờ, Diễm Bình không nhịn được nữa liền cắt ngang, hỏi Xuân Đào: "Ngươi không tính đi ăn cơm sao? Tới chậm thì chỉ có thể ăn thịt thừa người ta bỏ lại thôi đó!".
Xuân Đào ngượng ngùng đứng lên, nhìn ta nói: "Lát quay lại ta sẽ nói tiếp, bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước đi!". Ta gật đầu, theo các nàng đi ra.
…
Nghe thấy tiếng Xuân Đào thức dậy, ta cũng vội vàng ngồi dậy theo. Nàng vừa mặc quần áo, vừa hỏi: "Ngủ có ngon giấc không?". Ta nói: "Rất tốt." Diễm Bình vẫn còn nằm trên giường "hừ" một tiếng, rồi cũng ngồi dậy vén màn.
Ta đặt chân xuống giường đi giày, cười suy nghĩ, nói dối bị người ta phát hiện rồi. Đã quen ngủ một mình, đêm qua ba người cùng ngủ một kháng, ta xác thực không ngủ được ngon giấc, có điều xem ra các nàng đêm qua cũng không ngủ ngon.
Nhìn một bồn quần áo to như ngọn núi nhỏ trước mắt, ta bỗng có chút choáng váng. Máy giặt! Ta sẵn lòng đem hết những gì mình có, không tiếc trả giá đổi lấy một chiếc máy giặt. Nghĩ vẫn là nghĩ, cảm thán thì vẫn cảm thán, việc thì vẫn phải chính mình làm.
Ta nhìn kỹ nhất cử nhất động của cô nàng bên cạnh rồi bắt chước theo, xát bồ kết, dùng chuỳ nện thấm ướt quần áo, chà xát rồi lại chà xát, sau đó lại dùng chuỳ nện, để vào trong nước, xả sạch sẽ, rồi lấy cái khác. Sau đó phát giác bản thân theo không kịp nàng, tốc độ chậm dần. Nhìn vào ngọn núi quần áo trước mặt, cảm thấy sốt ruột liền cắn răng đẩy mạnh tốc độ. Tay phải cầm chuỳ nện mỏi rồi chuyển qua tay trái; tay trái nện mỏi lại đổi qua tay phải. Những người khác đều đã giặt xong, có mấy người tốc độ nhanh thậm chí đã nghỉ được nửa ngày rồi. Chỉ có ta vẫn còn tiếp tục ngồi làm.
Xuân Đào đến gần, xắn tay áo ngồi xổm xuống, còn chưa kịp nói chuyện, Diễm Bình liền gọi : "Xuân Đào mau tới đây." Xuân Đào nhìn ta, lại nhìn đang ở mấy người đang nhìn nàng vẫy tay, nhìn ta áy náy cười một tiếng rồi chạy qua.
Tận lúc trời tối ta mới miễn cưỡng giặt xong toàn bộ chỗ quần áo. Thời gian ăn tối đã sớm qua, buộc lòng phải nhịn đói một bữa. Nhìn đôi tay sưng đỏ lạnh ngắt, không khỏi thở dài, không đến mấy ngày, đôi tay này sẽ chẳng còn mịn màng xanh ngọc nữa rồi. Lấy hộp cao ra bôi loạn lên tay.
Xuân Đào cười nói: "Thơm quá nha!". Ta đưa qua:"Có bôi không?". Nàng liền quệt một ít, giơ lên chóp mũi ngửi: "Thơm thật, so với loại chúng ta dùng ngày thường thì thơm hơn nhiều, cũng không xộc lên mũi."
Ta thấy Diễm Bình chăm chú nhìn, cười hỏ