XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2582 lượt.

biết chuyện này rất khó, nhưng tình hình lúc này là thế nào chứ ? Trước đây bát ca còn là anh rể của ngươi, nhưng bây gìơ hai người chẳng còn quan hệ nào nữa, nếu ngươi vẫn luôn nghĩ đến bát ca, một ngày Hoàng huynh biết chuyện của ngươi và Bát ca lúc trước, ngươi sẽ hại Bát ca đó?"
Ta đau khổ nói:" Năm đó ngươi còn khuyên ta có thể nói thẳng việc này với Hoàng thượng, ngươi nói :" Ngươi đã nghĩ Tứ ca là ngừơi quá hẹp hòi rồi! Tá Ưng có thể bao dung Mẫn Mẫn, Tứ Ca chẳng lẽ không thể bao dung ngươi? Thập Tam nhất nhất thời kinh ngạc , sau một lúc lâu nói:" Đây là lời ta nói lúc trước? Ngươi vẫn còn nhỡ rõ à! Đã cách mười một năm, trong lúc đó đã xảy ra bao nhiêu chuyện? Chúng ta không còn là chúng ta của lúc đó, hôm nay là Hoàng huynh, mà không phải Tứ ca!"
Ta thì thào hỏi:" Dận Tường , ta nên làm gì bây gìơ.?" Thập Tam thở dài nói:"Ngươi nếu thực sự muốn tốt cho Bát a ca, hãy quên đi thôi. Bằng không để Hoàng huynh phát giác ra điều gì, có lòng nghi hoặc, thì sớm muộn Hoàng huynh sẽ biết thôi, đến lúc đó chỉ sợ Hoàng huynh càng hận Bát ca."
Ta khom người ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm mặt, vì sao lại như vậy? Thập Tam lặng lẽ ngồi bên, thật lâu mới khẽ nói:" Một đời người , ngắn ngủi được vài chục năm , nhưng đau khổ nhiều, sung sướng ít! Chuyện không bằng lòng có đến tám chín phần!" Ta chậm rãi đứng dậy, đờ đẫn nhìn Thập Tam hồi lâu, xoay người rời đi, chỉ nghe từ phía sau có một tiếng thở dài thật dài.

Ta quỳ gối trước tượng phật, chăm chú nhìn lên nụ cười của Phật, người rốt cuộc biết cái gì? ,Những lời răn của Phật ngươi đọc được mà hoàn toàn không làm được sao?
"Sao hôm nay đột nhiên lại đến bái phật? Ngày xưa cũng có thấy thắp hương bái Phật đâu?" Dận Chân ở phía sau hỏi:. Ta lại cúi đầu, buông mắt nhìn xúông mặt đất. Dận Chân tiến lên thắp ba nén hương:" Nghe thái giám nói nàng đã ở chỗ này quỳ hai canh giờ, bữa tối cũng không ăn. Đầu gối nàng sao có thể chịu được lâu đến thế chứ, mau đứng lên thôi."
Hắn lẳng lặng chờ một lúc, thấy ta vẫn quỳ như cũ, không có bất kỳ phản ứng gì, ,một mặt đưa tay nâng ta dậy, vừa nói:" Thành tâm không phải ở việc này, đứng lên đi!" ta giãy tay hắn, qùy không động đậy.
Hắn đứng yên một hồi hỏi:" Nàng biết hết rồi sao? Ai nói cho nàng chuyện này?" Qua một lúc, hắn lại nói:" Người ở Dưỡng Tâm điện biết chuyện này tuyệt không dám truyền lại cho nàng hay, xem ra chỉ có Thập Tam đệ không giấu nổi nàng, nói cho nàng rồi."
Ta nhìn vào tượng phật hỏi:" Dận Chân,ta chưa từng đọc qua kinh Phật, biết cũng chỉ là nghe đến, nhưng Phật luôn dạy người ta bỏ xuống đấy sao? Tham sân hận oán đều là khổ, nháy mắt phôi pha, hoa thơm thoáng chốc, nhanh chóng đã qua vài chục năm, có gì mà cứ phải nhớ mãi không quên.?
Dận Chân thản nhiên nói:" Nếu lìa xa nhân của sắc, sắc pháp không thể có, nếu lìa bỏ sắc pháp, sắc của nhân cũng không." nói xong xoay người đi ra." 2
Đầu gối lại lên cơn đau cũ, đau buốt như bị kim đâm. Tháng chín trời đêm đã có phần lạnh lẽo, nhớ đến tuổi của bát gia hiện giờ, cùng với khí lạnh toả lên từ sàn đá, lòng càng thêm đau đớn. Thân thể hắn vẫn luôn gầy yếu, làm sao mà chịu được đây?
Ánh sáng từ cây nến đỏ cẳm trên giá đồng sọi rọi cả căn phòng, giọt nến chảy dọc xuống dưới, chưa kịp lăn xa đã đông lại , tầng tầng lớp lớp, một đám đỏ tươi, dáng vẻ dữ tợn, khiến cho nhìn nước mắt của ngọn nến mà có chút hoảng sợ
Rèm được kéo mạnh lên, Dận Chân tiến đến, gằn giọng hỏi:" Nàng định quỳ suốt một đêm sao? Nàng muốn cùng hắn chịu khổ phải không?" Ta trong lòng ngập tràn đau khổ, nếu như không cho ta trút ra, ta thực sự còn có thể làm gì đây?"
Dận Chân nói:" Trẫm lệnh cho nàng đứng lên!" Ta quay đầu nhìn hắn. Dận Chân chỉ mặc một chiếc áo mỏng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng, hài đi lộn xộn, hiển nhiên là vừa mới bước xuống giường. Ta hỏi:" Người dùng thân phận hoàng thượng để hạ chỉ sao?" Hắn nói:" Đúng! Trẫm mệnh cho nàng đứng dậy!" Ta nhìn hắn dập đầu nói:" Nô tỳ tuân chỉ!"
Lúc đứng dậy, đầu gối đã tê dại, khó có thể đứng thẳng, thân thể như sắp đổ xuống, hắn vội vàng kéo ta lại, ta giãy tay hắn vịn vào bàn đứng dậy, tập tễnh bước đi. Chỉ nghe phía sau có tiếng lư hương rơi xuống đất.
--------------------------------
1 Nguỵ Trưng: từng làm Gián nghị đại phụ dưới thời Đường Thái Tông với nhiệm vụ can gián vua không mắc phải những quyết định sai lầm. Sự thẳng thắn và sáng suốt của Ngụy Trưng đã trở nên nổi tiếng trong sử sách và ông được coi là vị gián quan nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Quốc. Ngụy Trưng còn là một nhà sử học có tiếng đầu thời nhà Đường.
2 Nếu lìa xa nhân của sắc, sắc pháp không thể có, nếu lìa bỏ sắc pháp, sắc của nhân cũng không." nói xong xoay người đi ra."
"Nhược ly ư sắc nhân. Sắc tắc bất khả đắc. Nhược đương ly ư sắc. Sắc nhân bất khả đắc" – Trung luận
Nếu như tách rời nhân thì không có quả – chúng có mối quan hệ biện chứng với nhau, hai thứ không thể tách rời nhân tất thành quả, cho nên nói toàn bộ nhân là quả, quả có là bởi nhân, cho nên quả cũng là nhân.