Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2623 lượt.

r>Ngựa vừa chạy điên cuồng vừa gồng mình lên để hất Nhược Hi. Nàng cảm thấy không trụ nổi nữa, lông bờm càng lúc càng trơn, tay cũng trượt dần ra, thầm nghĩ, lẽ nào ta xuyên thời gian về thời xa xưa, mục đích là để ngã ngựa mà chết? Đang lẩn thẩn tuyệt vọng thì nghe bên tai vang lên một giọng quen thuộc:
- Nhược Hi, gắng chút nữa!






Nghe vậy, Nhược Hi vững dạ hẳn, cố sống cố chết bấu tay vào mình ngựa. Chàng liên tục gọi tên nàng:
- Nhược Hi, Nhược Hi…
Hết lần này tới lần khác, giọng trầm nặng đầy sức mạnh, để nàng biết chàng vẫn ở bên. Trái tim sợ hãi kinh hoàng của Nhược Hi, nhờ tiếng gọi ấy mà dần dần yên ả trở lại. Nàng biết, không đời nào chàng để xảy ra chuyện gì với nàng, lòng đã nhen nhóm chút hi vọng, tay nàng cũng cứng cáp hơn lên.
Chàng dùng roi ngựa móc lấy dây cương của Nhược Hi, bắt đầu kéo chầm chậm, đoạn bảo nàng:
- Nhược Hi, hẵng buông một tay ra, ôm lấy cổ ngựa.
Mẫn Mẫn ngó vẻ mặt nàng quái lạ, bèn thiết tha hỏi:
- Chị khó chịu ở đâu?
Nhược Hi lắc đầu, Mẫn Mẫn tủm tỉm liếc sang Bát a ca:
- Mẫn Mẫn còn chưa thỉnh an Bát Bối lặc gia.
- Miễn đi! – Bát a ca mỉm cười.
Mẫn Mẫn cũng cười, và không thỉnh an thật, lại tiếp:
- May sao gặp Bát gia, bằng không Mẫn Mẫn gây họa lớn rồi – Cô quay sang Nhược Hi – Hôm nay chắc không học được nữa, để tôi đưa chị về.
Nhược Hi ngó quanh, cảm giác khu trại đã ở xa lắm. Nàng phát rầu lòng, chẳng lẽ đi bộ? Nàng hết cả hơi sức rồi, mà tinh thần còn thảng thốt chưa yên, không dám cưỡi ngựa nữa. Ngó vẻ mặt đăm chiêu của nàng, Mẫn Mẫn đề xuất:






Nàng đứng dậy đi nhanh ra đứng án nơi cửa, vén rèm nhìn xem, trái tim đương thảng thốt bỗng dịu hẳn lại. Người bên ngoài là Bảo Trụ, hầu cận của Bát a ca. Trông thấy nàng, hắn vội cúi mình thỉnh an:
- Bát gia sai tôi đến đưa thuốc cho cô nương.
Nhược Hi chìa tay nhận lấy. Bảo Trụ dặn:
- Xức mỗi ngày hai bận vào sáng và tối, trước tiên dùng nước ấm rửa sạch rồi hãy bôi, mấy hôm sau sẽ tan máu tụ.
Lòng xốn xang khó tả, Nhược Hi chỉ gật đầu. Thấy Bảo Trụ sắp quay người đi, nàng liền gọi giật lại, dặn chờ một lát, đoạn trở vào lán. Thập tứ đã ngồi dậy, Nhược Hi ghé tai gã hỏi thầm:
- Cậu về đi!
Bảo Trụ rất thắc mắc, không hiểu Nhược Hi buông một câu lửng lơ như thế là thế nào, tại sao không hỏi tiếp, nhưng hắn vẫn im lặng tuân theo.
Nhược Hi quay vào bảo Thập tứ:
- Một lúc nữa mới tối, hay anh ngủ tiếp nhé.
Thập tứ lắc đầu:
- Không ngủ nữa – Gã ngó bánh trái trên bàn, vớ một miếng ăn – Cô bôi thuốc đi.
Nhược Hi đứng lên, ra rửa tay xoa thuốc. Nàng vừa làm vừa dặn tiểu thái giám sắp cho hai suất cơm canh. Trước đây nàng cũng từng dùng bữa riêng với các nữ quan khác, huống hồ ở vị trí bây giờ, nàng nói bọn họ đâu dám căn vặn, bởi vậy các thái giám chỉ mỉm cười vâng theo.
Hai người ăn xong, trời đã tối. Nhược Hi dặn dò Thập tứ về chỗ gặp mặt, rồi đi ra trước, thấy vắng vẻ mới làm hiệu cho gã rời lán. Ra khỏi lán, gã cất bước, không ung dung cũng không hấp tấp.
Nhược Hi đợi thêm một lúc mới đi sang lán Bát a ca. Tới nơi, chỉ có Lý Phúc đang trực bên ngoài, bốn bề thanh vắng, Nhược Hi thong thả tiến lại gần. Lý Phúc cúi mình thỉnh an, đoạn vén rèm giúp nàng. Nhược Hi gật đầu đi thẳng vào trong.
Bát a ca đang ngồi viết chữ bên bàn. Thấy Nhược Hi vào tới, chàng gật đầu cười, ra dấu bảo ngồi và tiếp tục viết. Một lát sau viết xong, chàng gác bút. Nhược Hi vội nhỏm dậy. Bát a ca đứng lên, đến gần thì nhìn tay nàng, mỉm cười:
- Mai có đi làm được không?
Nhược Hi hạ giọng, không trả lời vào câu hỏi:
- Ở đây nói chuyện tiện chứ?
Bát a ca thôi cười:
- Biết tối em sang nên đã cho người gác bên ngoài.
Nhược Hi gật đầu, nhưng vẫn ghé sát lại, thì thào:
- Thập tứ a ca đến.
Bát a ca nghe vậy, mặt xạm hẳn đi, cũng hạ giọng hỏi:
- Chú ấy có bảo đến vì việc gì không?
Nhược Hi lắc đầu, khẽ báo cho chàng biết địa điểm gặp mặt. Sau một thoáng cân nhắc, Bát a ca nói:
- Em cứ về trước. Ta tự đi gặp Thập tứ đệ.
Nhược Hi gật đầu bước ra, tới cửa ngoái lại nhắc:
- Nhớ hết sức cẩn thận!
- Không sao đâu – Bát a ca mỉm cười – Yên lòng mà về.
Nhược Hi quay ra, nghe tiếng chàng nhẹ nhàng vọng theo:
- Nhưng được em lo lắng, ta rất vui.
Nhược Hi chững lại, đoạn cắm cúi đi nhanh.
Về đến lán mà lòng vẫn chưa thôi thấp thỏm, Nhược Hi cứ bước quanh bước quẩn. Đương khi bồn chồn, chợt nghe bên ngoài có tiếng nói lễ phép:
- Cách cách, đây là lán của Nhược Hi cô nương.
Nhược Hi vén rèm trông ra thì thấy Mẫn Mẫn cách cách. Tên hầu nhỏ dẫn đường vội cúi chào Nhược Hi. Nàng cho hắn bình thân, hắn lại hành lễ với Mẫn Mẫn rồi cáo lui.
Mẫn Mẫn nhìn Nhược Hi, cười nói:
- Tôi sang thăm xem chị đã ổn chưa?
Nhược Hi cũng cười:
- Làm phiền cách cách lo lắng, chỉ kinh hoàng lúc ấy thôi, sau thì không sao.
Mẫn Mẫn cúi mặt, bần thần nhìn xuống đất, lưỡng lự một hồi mới hỏi:
- Có ra ngoài đi dạo một chút được kh


The Soda Pop