Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2620 lượt.
hấp, nhưng thi thoảng cũng xuất hiện người phú quý, chẳng hạn Lương phi mẹ đẻ Bát a ca vốn là bao y, Niên Canh Nghiêu danh tiếng lẫy lừng cũng là nô tài bao y của Ung Chính, tổ tiên của Tào Tuyết Cần tác giả Hồng lâu mộng cũng có nguồn gốc bao y trong Hán quân Chính Bạch kỳ. Lúc này nghe Ngọc Đàn nhắc đến gia đình, Nhược Hi mới biết hóa ra nhà cô rất nghèo khổ. Dù ở thời hiện đại trước đây hay cổ đại bây giờ, từ “nghèo khổ” cũng đều là một từ xa lạ với Nhược Hi. Nàng không biết an ủi thế nào, đành chỉ lặng lẽ bước đi bên cô.
Bao y là giai cấp hạ đẳng nhất trong xã hội Mãn Châu. Bao y là gọi tắt từ tiếng Mãn Bao y a cáp (nô lệ của nhà), dịch ra tiếng Hán là gia nô. Thành phần chủ yếu của Bao y là tù binh chiến tranh, tội phạm, kẻ phá sản và con cháu của những bao y đời trước. Họ là tầng lớp không có tự do, bị cắt đặt làm đủ mọi việc từ lặt vặt tới khổ sai, tuy có những người vì công lao hoặc may mắn mà được hưởng phú quý, nhưng vẫn bị nhìn nhận với thân phận thấp hèn. Trong Cung tỏa tâm ngọc, Khang Hy cũng nói Lương phi xuất thân đê mọn, nên con trai bà không tư cách gì mà kế thừa đế vị. Bát a ca uất ức về bảo Tình Xuyên, đại ý, ông ấy chê mẹ ta thấp kém mà còn ngủ với mẹ ta, ngủ với mẹ ta rồi còn chê mẹ ta thấp kém.
Thấy nàng nín thinh, Ngọc Đàn gượng cười lảng đi:
- Hôm nay là ngày vui của chị, tôi lại kể lể những chuyện không đâu, thật đáng đánh đòn.
Nhược Hi tủm tỉm nhìn cô:
- Tôi lại cảm thấy nói những chuyện ấy mới là thân thiết. Nếu chị không chê, thì cứ coi tôi như chị gái – Nàng khẽ thở dài, bụng bảo dạ, ở trong cung muốn nhìn thấy cha mẹ thật khó, nhưng một mai trở về, chị vẫn có thể gặp được, còn tôi, chỉ e vĩnh viễn không bao giờ gặp được nữa. Giọng nàng chùng xuống – Tôi cũng nhớ cha mẹ lắm.
Ngọc Đàn thở dài:
- Vâng. Từ khi vào cung, ai mà chẳng khó lòng gặp cha mẹ anh chị em – Cô ngập ngừng – Nói câu thật lòng không sợ chị giận, chị còn may mắn hơn chúng em nhiều lắm. Bát Bối lặc gia là anh rể chị, các a ca bình thường cũng rất tử tế với chị. Sinh nhật còn có người nhớ nữa.
Cô lặng đi, rồi khẽ khàng tiếp:
- Trong cung toàn chủ nhân, ai buồn nhớ đến sinh nhật nô tỳ?
Nhược Hi im lặng ngẩng đầu ngắm vầng trăng trên cao:
- Chúng ta và cha mẹ đều nhìn thấy cùng một vầng trăng – Nhưng trong lòng nàng lại tự hỏi, vầng trăng con và cha mẹ trông thấy có giống nhau không?
Ngọc Đàn cũng bắt chước ngẩng lên ngắm trăng, ngắm một lúc, nàng bảo Nhược Hi:
- Chị ạ, em muốn lạy vầng trăng này, coi như lạy cha mẹ.
Nhược Hi gật đầu, hai người cùng quỳ xuống, lạy ba lạy. Đương khi làm lễ, chợt nghe sau lưng có tiếng xào xạc rất khẽ, Nhược Hi ngoái đầu lại thì thấy Lý Đức Toàn cầm đèn Hệ thống cấm nói bậyg sừng trâu đi đến, đằng sau là Khang Hy. Nhược Hi và Ngọc Đàn giật mình, vội tránh sang một bên, quỳ xuống đất. Khang Hy đến gần thì đứng lại, cúi đầu nhìn cả hai, ôn tồn bảo:
- Bình thân! Trẫm muốn yên ổn một chút nên không cho người đi trước dẹp đường, không trách các ngươi kinh động thánh giá đâu.
Bấy giờ Nhược Hi Ngọc Đàn mới khấu đầu rồi đứng dậy. Khang Hy hỏi:
- Các ngươi vừa lạy gì thế?
Nhược Hi thưa:
- Chúng nô tỳ nhất thời nhớ song thân, nghĩ đôi bên cùng ngắm một vầng trăng, nên bái lạy mặt trăng, cũng coi như tế sống cha mẹ.
Nghe vậy, Khang Hy ngẩng đầu nhìn trăng, lâu lắm không nói năng gì. Nhược Hi thầm than, biết là nói thế này Khang Hy sẽ không vui, nhưng đột ngột như vậy, không nói thực thì cũng chẳng bịa ra được câu đưa đà nào thỏa đáng. Hơn nữa có mặt cả Ngọc Đàn, nói dối lại mang cái tội khi quân.
Khang Hy tư lự ngắm trăng một lúc, rồi bảo Lý Đức Toàn cầm đèn, hai người chậm rãi đi tiếp. Nhược Hi Ngọc Đàn quỳ gối mãi cho đến khi Khang Hy xa hẳn mới đứng dậy đi về. Đang đi, nàng bất giác ngoái lại trông theo, nhưng không còn thấy ánh đèn nữa, thầm thở dài, người già bình thường có khi còn có con cháu cùng đi dạo, nhưng con người cô độc trên ngôi cao này lại chỉ có thái giám đi cùng. Ngai vàng kia cũng như trâm ngọc của Vương Mẫu nương nương, đã chia cắt ông và hơn hai mươi người con trai ở hai bờ cách biệt.
Về đến phòng, Nhược Hi mở hộp trang sức. Số trang sức này, một phần là do Mã Nhi Thái tổng binh chuẩn bị cho con, một phần là do Nhược Lan tặng trong mấy năm qua. Nhược Hi lật đi lật lại mãi, cuối cùng chọn ra một chiếc trâm hoa nạm ngọc bích và một bộ khuyên tai phù hợp, trông cả tay nghề và chất ngọc đều thuộc hàng cực phẩm. Nàng gói lại rồi đi ra khỏi phòng.
Ngọc Đàn đang cởi áo gỡ tóc. Nhược Hi mỉm cười đưa món đồ cho cô:
- Quà sinh nhật đến muộn. Xin em chớ trách.
Ngọc Đàn nói không dám không dám, rồi giơ tay đẩy đi. Nhược Hi nghiêm mặt bảo:
- Em đã gọi một tiếng chị, mà không nhận quà của tôi ư?
Bấy giờ Ngọc Đàn mới ngại ngùng đón lấy, nhưng không giở ra xem ngay, chỉ nói:
- Sinh nhật của chị, em còn chưa tặng gì này.
Nhược Hi cười bảo:
- Tôi không biết thêu, mai tôi vẽ mấy mẫu hoa, em phải dốc hết tâm sức mà thêu cho tôi mấy cái khăn tay thật đẹp. Tôi đang cần đây.
Ngọc Đàn vội đáp được. Nhược Hi