Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2618 lượt.

đi ra, Ngọc Đàn tiễn đến cửa, còn định đưa tiếp nữa, nhưng Nhược Hi cười ngăn lại:
- Cửa sát nhau thế này, hay em muốn vào phòng tôi ngồi một lúc? Tôi muốn nghỉ lắm rồi.
Ngọc Đàn nghe vậy mới đứng lại, đưa mắt tiễn Nhược Hi.
oOo
Năm Khang Hy thứ bốn mươi tám, tháng Sáu, tại Nhiệt Hà.
Nhiệt Hà nguyên là một vùng chăn thả nằm ở phía bắc tỉnh Hà Bắc. Khi lên ngôi, Ung Chính đổi Nhiệt Hà thành Thừa Đức, tên dùng cho tới nay.
Lần này vi hành biên tái, Khang Hy chỉ dẫn theo thái tử Dận Nhưng và Bát a ca Dận Tự, nhưng không phải vì sủng ái đặc biệt gì.
Nguyên nhân thật sự là do từ sau vụ phế thái tử, tuy đã bị trách phạt vì tội ngấm ngầm kết bè kết đảng, nhưng Dận Tự vẫn là đối thủ cạnh tranh đáng kể nhất trước chiếc ghế kế vị. Các đại thần âm thầm giao hảo với chàng thường dâng sớ yêu cầu đánh giá hành vi của thái tử, còn các trọng thần như Lý Quang Địa thì phủ nhận Dận Nhưng, cho rằng tài đức y không đủ thuyết phục lòng người, bởi vậy tất cả đều đang đứng về phía Bát a ca Dận Tự, người mà trong triều hay gọi là Bát hiền vương. Dận Tự không chỉ gần gũi với hậu duệ hoàng thất hay quý tộc, mà còn được nhân sĩ Giang Nam khen ngợi hết lời. Hà Trác thầy dạy của chàng là một học giả, một nhà sưu tầm sách và một thư pháp gia nổi tiếng từng theo học những danh nhân như Tiền Khiêm Ích, Phương Bao. Họ Hà rất có ảnh hưởng trong giới trí thức Giang Nam, thường thay mặt Bát a ca tìm mua sách vở và đãi đằng nhân sĩ ở đây, đến nỗi bọn họ đều tán tụng chàng “thực là hiền vương”. Tất cả đều khiến đấng vương chủ “bất kể việc gì cũng phải do trẫm định đoạt” như Khang Hy không thể chịu đựng được. Ông không yên tâm để Bát a ca lại kinh thành, bèn ra lệnh cho chàng tùy giá, lại bắt các hoàng tử thân với Bát a ca như Cửu, Thập và Thập tứ a ca ở lại kinh, hai bên không được nhắn gửi tin tức gì hết, đề phòng phát sinh chuyện ngoài ý muốn trong khi ông vắng mặt.
Nguyên nhân thứ hai là, kể từ ngày khôi phục địa vị, do vây cánh yếu, thái tử Dận Nhưng bắt đầu tích cực kết giao thêm với quan viên khác trong triều thông qua sự dẫn dắt của các đại thần theo phe mình, và thường tổ chức hội họp ở phủ riêng. Điều này khiến Khang Hy bất an, chỉ sợ có chuyện “ập vào cung ép thoái vị”, bèn mang luôn y theo bên mình.
Vả chăng, Khang Hy dự định kéo dài chuyến du hành này từ cuối tháng Tư đến cuối tháng Chín. Đằng đẵng năm tháng trời, ông đâu thể yên tâm để thái tử và Bát hoàng tử ở lại kinh thành. Mọi sự vụ trong triều đều do khoái mã cấp báo hằng ngày cho Khang Hy đích thân quyết định. Ông lại hạ lệnh cho Tứ a ca, người vừa được tấn phong Thân vương và được ông tín nhiệm vì tỏ ra chín chắn điềm tĩnh trong “vụ thái tử” hồi đầu năm, ở lại kinh thay ông giám sát việc thực hiện.
Dận Nhưng rất căm hận và dè chừng Dận Tự. Những lúc không tự chủ, y toàn nhìn chàng với vẻ mặt thâm hiểm, mắt thì loang loáng ánh đao bóng kiếm, nhưng hễ tự nhận ra thất thố là lại vồn vã “Bát đệ” rồi cười nói nồng nhiệt, gắng sức lấp liếm đi. Bát a ca vẫn nhã nhặn ôn tồn, đối nhân xử thế khiêm tốn lịch sự, với thái tử lại càng tôn trọng lễ phép, như thể không nhận ra thái độ thù địch của y. Nhược Hi thường trông hai anh em nhà ấy, lại nghĩ tới Khang Hy rồi thở dài, Mệt thật, cha không phải cha, con không phải con, anh không ra anh, em không ra em. Chẳng muốn nhìn lâu nữa, nàng bèn cúi đầu xuống.
Một hôm Khang Hy cưỡi ngựa về, đang ngồi đàm đạo với các a ca và đại thần thì Nhược Hi bưng trà vào. Khang Hy hớp một ngụm, bỗng cười bảo:
- Trẫm thấy nhơ nhớ thứ nước quả ướp lạnh ngươi làm trong chuyến vi hành năm ngoái đấy! – Rồi ông bảo thái tử – Còn nhớ hồi ấy của trẫm là hoa cúc, của Dận Nhưng là mẫu đơn.
Thái tử cười đáp:
- Của nhi thần đúng là mẫu đơn thật. Nhi thần cũng rất nhớ, trông đã tinh tế, ăn vào lại giải nhiệt.
Nhược Hi cúi mình thưa:
- Nếu Hoàng thượng bằng lòng thì để mai nô tỳ chuẩn bị.
Khang Hy khẽ gật đầu, rồi hỏi:
- Cũng nhớ là hôm ấy ngươi xin trẫm cho phép học cưỡi ngựa, giờ cưỡi được chưa?
- Tạm coi là được ạ.
- Trẫm cho phép ngươi tiếp tục học, học cho đến khi nào thành thạo thì thôi.
Nhược Hi không muốn làm nhà vua cụt hứng, bèn ra chiều hân hoan, dõng dạc đáp:
- Tạ ơn Hoàng thượng.
Trông bộ dạng “mèo nhỏ bắt chuột con” của Nhược Hi, Khang Hy không nhịn được cười. Các đại thần ngồi dưới cũng cười hùa theo. Nhược Hi hành lễ xong rồi lui ra, nhớ lại lúc nàng đối đáp với Khang Hy và thái tử, Bát a ca cứ tủm tỉm nhìn nàng. Nàng không dám nhìn lại, đành giả lơ không biết.
Lần này Nhược Hi vẫn ở cùng lán với Ngọc Đàn. Từ bữa nghe cô thổ lộ tâm tư dưới trăng, nàng đối xử với cô càng thêm đặc biệt, thật lòng thương yêu cô như em gái, cô cũng đáp lại rất ân cần, tình cảm hai bên vô cùng thân thiết.
Thấy Nhược Hi được chỉ dụ mà vẫn không đi lấy ngựa tập, Ngọc Đàn thắc mắc hỏi:
- Chẳng phải chị rất thích cưỡi ngựa ư? Sao không học nữa?
Nhược Hi ngán ngẩm, nếu bảo binh sĩ hướng dẫn, thể nào hắn ta cũng lại nựng nịu nàng như Nê Man, mục tiêu không phải dạy nàng cưỡi ngựa, mà là nhất quyết trán