Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/776 lượt.
, cười gật đầu.
“Tiếp theo, đó cũng không phải là bạn gái của tôi. Là Đường Tinh Tuệ, cậu đã gặp qua .” Lúc nói lời này, vẻ mặt Cao Nguyên thật hiên ngang lẫm liệt.
“… Làm sao sẽ.” Đổng Vân không tin nhìn anh.
“Tôi thề.” Anh thậm chí giơ một tay lên.
“Nhưng là Phùng Giai Thụy nói cậu tuyệt đối đã cùng người ta lên giường, còn không chỉ một lần.”
Cao Nguyên cắn răng, cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, xem thử nếu bây giờ vọt tới phòng làm việc của Phùng Giai Thụy vặn cổ tên kia còn có kịp hay không?
“Anh ta còn nói hươu nói vượn gì nữa?” Cao Nguyên đáy lòng rất bực bội.
Đổng Vân nắm quyền đặt ở miệng phía trước giả ho khan vài tiếng, che lại nụ cười: “Phùng Giai Thụy nguyên văn là như vậy, ‘Hai người bọn họ tuyệt đối léng phéng, còn không phải là vấn đề lần một lần hai ‘ .”
“Vì sao?”
Đổng Vân rốt cuộc nhịn không được cười rộ lên: “Lúc ấy tôi cũng hỏi như vậy, lão Phùng trả lời là … Lúc cô ấy đến ngồi xuống, Cao Nguyên, tiểu tử đó, toàn thân liền tản ra một cảm xúc…”
“?”
“Tham muốn chiếm hữu một cách mãnh liệt!”
Ma trận
Dưới ánh đèn mờ mờ của nhà hàng Italy, áp lực khi chỉ có hai người đàn ông cùng ngồi ăn cũng đủ làm Cao Nguyên cảm thấy buồn cười. Thế mà thêm câu nói nghẹn không thốt ra lời của Phùng Giai Thụy nữa… làm anh cảm thấy như “đổ thêm dầu vào lửa”, độ áp chế càng lúc càng cao.
”Lời nói của lão Phùng làm sao có thể tin tưởng được…” Qua một hồi lâu, anh mới phẫn nộ nói với Đổng Vân.
Đổng Vân bắt chéo chân, không chút hoang man nhìn anh: “Những lời khác của Phùng Giai Thụy tôi có thể không tin, nhưng câu này… thì tôi lại tin.”
Cao Nguyên không được tự nhiên giả bộ ho khan vài tiếng: “Kỳ thật, không nghĩ các cậu lại nghĩ phức tạp đến như vậy…”
Cô từ lúc mới bắt đầu đã nói, bọn họ sẽ trở thành một đôi bạn tốt có thể thỏa mãn đối phương về mọi phương diện. Cô nói, cô không có khả năng cùng với người không quen lên giường, nhưng cô lại có nhu cầu nên anh trở thành thí sinh tốt nhất. Mà anh, nếu đã không có bạn gái cố định, vì sao lại không chấp nhận lời mời của cô?
Cho nên quan hệ này, căn bản là không dính dáng gì đến trách nhiệm… Có lẽ trên linh hồn, bọn họ là bạn tốt, là muốn làm tất cả cho đối phương; nhưng trên thân thể, bọn họ chỉ như hai người đàn ông và đàn bà, không ai đòi hỏi ai phải có trách nhiệm đối với mình.
”Cậu đừng nói với tôi là các cậu chỉ có tình dục không có tình yêu nhe ! ” Đổng Vân đột nhiên nhìn vào mắt anh nói.
Cao Nguyên không phủ nhận nhún vai: “Khá đơn giản là như vậy.”
”Mới là lạ!” Đổng Vân trừng to mắt, “Như vậy mới gọi phức tạp đó!”
”Có gì phức tạp ?” Cao Nguyên không tự chủ sờ sờ mũi.
”Giữa người và người một khi có quan hệ thể xác thì đã là không đơn giản. Cậu cảm thấy chơi như vậy rất vui vẻ sao? Con người là động vật cảm tính mà, khó có thể nói trước được, đến một ngày nào đó hai người có thể sẽ yêu nhau. Nếu như hai người cùng yêu nhau thì tốt nhất nhưng nếu như không phải vậy thì sao? Ví dụ nhé, nếu như cậu yêu cô ấy nhưng cô ấy không yêu cậu, hoặc là cô ấy yêu cậu nhưng cậu lại không yêu cô ấy…nhất định có một người sẽ cảm thấy có lỗi hay có một người sẽ cảm thấy thương hại, hai điều này đều đau khổ như nhau. Hiện tại, các cậu cảm thấy vui vẻ, không cần có trách nhiệm, chỉ cần vui đùa một chút là tốt rồi, nhưng trên đời này, người ta đâu phải chỉ vì chơi mới sống đâu.”
Đổng Vân thoáng đã nói ra nhiều vấn đề như vậy, Cao Nguyên gần như chống đỡ không nổi, nhưng anh lại phản bác: “Có người sống cũng không hòan toàn là vì trách nhiệm, vì như vậy cũng quá mệt mỏi.”
”Cậu còn ráng cãi!”
Đổng Vân là người hoặc là không phát hỏa nhưng khi nổi giận thì có thể dọa người khác đến phát rét, nên Cao Nguyên dù ngang tàng với người khác nhưng lại rất kính trọng Đổng Vân. Vì vậy, trong chốc lát, anh không thể nói gì hơn chỉ có thể ngồi nghe.
”Kỳ thật, các cậu đã sớm là người trưởng thành, thiết nghĩ, loại chuyện như vậy cũng không tới phiên tôi chen miệng vào, ” trầm mặc một hồi, Đổng Vân nói tiếp, “nhưng tôi chẳng qua cảm thấy, nếu cứ tiếp tục như vậy sợ đến một ngày nào đó các cậu phải hối hận… các cậu cũng không phải “bình thủy tương phùng”, kiểu “bèo nước tình cờ gặp nhau”, nói tạm biệt thì quay lưng tạm biệt. Các cậu, mẹ kiếp, không phải là hai mươi mấy năm quen biết sao, thật muốn có một ngày như vậy, cậu nhẫn tâm tổn thương người bạn thân nhất của mình sao?…”
Cao Nguyên nghe Đổng Vân nói xong á khẩu không trả lời được, chỉ không ngừng uống nước chanh.
Tối hôm đó, ngoại trừ ăn một bữa no đủ « buồn bực » ở nhà hàng Italy xong, Cao Nguyên còn cùng Đổng Vân tiếp tục đi uống rượu để giải tỏa. Đương nhiên, người buồn bực chính là anh, không phải là người thích răn dạy người khác như Đổng Vân.
Về đến nhà đã mười hai giờ, thân thể đã mệt mỏi, thế nhưng chút rượu đó lại làm cho đầu óc anh trở nên đặc biệt thanh tỉnh. Vì vậy mà sau khi tắm xong, Cao Nguyên cứ nằm trên giường, lăn qua lộn lại không ngủ được.
Trằn trọ